Tranh Diên – Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng ở trong Nam Bảo Trai chặn lại Thẩm Tâm Nguyệt đang đến mua trâm, vừa khóc vừa kể lể với nàng.

 

"Tâm Nguyệt tỷ ơi, từ sau khi Thẩm Tranh Diên kia gả đến, nhà họ Tống chúng ta bị nàng ta làm cho loạn cả lên.

 

"Ca ca muội si tình, giờ huynh ấy tương tư đến ngã bệnh không dậy nổi.

 

"Tâm Nguyệt tỷ, nhớ năm xưa chúng ta cùng nhau thưởng cảnh dạo chơi, ngắm núi làm thơ, vui vẻ biết bao. Nếu người gả đến đây là tỷ , thì giờ đã là quang cảnh thế nào..."

 

Thẩm Tâm Nguyệt cũng ở bên rơi nước mắt cùng Tống Nhu, nắm tay nàng an ủi: "Muội muội Nhu nhi, thật sự khổ cho muội ."

 

Tống Nhu vốn tưởng rằng sau khi nghe nói cuộc sống của mình khốn cùng như vậy, Thẩm Tâm Nguyệt sẽ chủ động giúp đỡ nàng.

 

Không ngờ rằng ngoài những lời an ủi ấm áp, Thẩm Tâm Nguyệt chẳng cho nàng gì cả.

 

Tống Nhu cũng thực sự không còn cách nào, chỉ đành mặt đỏ bừng, chủ động mở lời với Thẩm Tâm Nguyệt, ám chỉ nàng cho chút bạc.

 

Thẩm Tâm Nguyệt lại lùi lại một bước, nhẹ nhàng nói:

 

"Nhu nhi, như thế là không ổn.

 

"Giờ thì phu nhân của Tống Dục dù gì cũng là Thẩm Tranh Diên. Ta lén Thẩm Tranh Diên cho các muội bạc, nếu chuyện này truyền ra, không biết người ta sẽ thêu dệt mối quan hệ của chúng ta như thế nào, đối với thanh danh của ta tổn hại rất lớn.

 

"May sao Thứ muội xuất của ta chỉ đuổi người hầu đi, làm vài bữa cơm chẳng ngon lành gì, không đến nỗi nào thực sự xấu xa độc ác.

 

"Muội cứ cố gắng thêm vài năm nữa, chờ đến khi xuất giá, đương nhiên là sẽ không phải gặp nàng ta hằng ngày nữa.

 

"Nhu nhi, Muộihãy xem nhẹ bớt, những ngày tháng sau đó sẽ tốt hơn thôi."

 

Giọng điệu của Thẩm Tâm Nguyệt vẫn nhu hòa như gió xuân, đáng tiếc lần này, Tống Nhu không cảm nhận được sự ấm áp của nàng nữa.

 

Đặc biệt là Thẩm Tâm Nguyệt sau khi an ủi xong Tống Nhu, liền gọi bốn nha hoàn của mình, khiêng hai hộp trang sức của hồi môn vừa được làm xong, ung dung rời đi.

 

Tống Nhu nhìn bóng dáng Thẩm Tâm Nguyệt, cắn chặt môi.

 

Mối quan hệ của đôi tỷ muội thân thiết này, kể từ đó cuối cùng cũng xuất hiện vết rạn nứt.

 

"Ngày nào nàng ta cũng ăn ngon mặc đẹp, chẳng phải khổ sở gì nên đương nhiên nàng ta có thể xem nhẹ!

 

"Còn bảo rằng đợi ta xuất giá là ổn, bây giờ ta thậm chí còn chẳng đủ đồ hồi môn, thế mà nàng ta lại có tiền làm ra được nhiều đồ trang sức thế kia!"

 

Tống Nhu vừa oán giận vừa vò khăn tay đi ra khỏi Nam Bảo Trai.

 

Đột nhiên, nàng nghe được tiếng người bên cạnh bàn tán.

 

"Người vừa đi qua kia, chẳng phải là Thẩm gia đại tiểu thư Thẩm Tâm Nguyệt sao? Thật là diễm lệ đoan trang, không biết ai có phúc, có thể cưới được nữ tử như vậy."

 

"Nghe nói Thẩm gia sắp định thân cho vị công tử nhà họ Tần..."

 

Khăn tay Tống Nhu đột nhiên rơi xuống đất.

 

10

 

Tần gia là một đại gia tộc nổi tiếng ở kinh thành, Tần đại nhân giữ chức tể tướng, trong mấy người con trai của ông, chỉ có vị công tử út này là vẫn chưa thành gia.

 

Còn Tần tiểu công tử này, từ trước đến nay vẫn luôn là người trong mộng của Tống Nhu.

 

Kiếp trước, Tống Dục quan phục nguyên chức, cưới Thẩm Tâm Nguyệt.

 

Trong khi đó Tống Nhu cũng như ý nguyện gả cho Tần công tử.

 

Nhưng kiếp này, tình hình có biến đổi, Tống Dục không được phục chức.

 

Dù sao thì hồi đó Tống gia được phục hồi là do mấy vị đại thần tâu với hoàng thượng lời hay về Tống Dục.

 

Về việc mấy vị đại thần này giúp mình tại sao, Tống Dục cho rằng:

 

"Ta với mấy vị thế thúc chí hướng giống nhau, nên được các thúc ấy quý mến hết mực."

 

Nhưng thực chất thì đằng sau cái "chí hướng giống nhau" này, ý thực ra là chàng ta tặng cho các đại thần tranh của Cố Khải chi, chữ Vương Hi chi, tượng sứ cảnh đức trấn.

 

Số lễ vật thanh nhã này đều lấy tiền ta kiếm được ra mua.

 

Đời này, Tống Dục không thể bỏ tiền ra mua những món quà giá trị cao đó, mất đi vốn liếng để "chí hướng giống nhau" với các vị thế thúc nên đương nhiên chẳng ai đứng ra nói lời hay trước mặt hoàng đế cho hắn ta.

 

Tống gia không thể phục hồi nhưng hôn sự của đích tỷ ruột mình là Thẩm Tâm Nguyệt thì không thể chậm trễ được nữa.

 

Hôn sự của các gia đình quyền quý nhìn chung đều theo kiểu ghép đôi sắp xếp. Đời này không có Tống gia, rồi cả Tần gia và Thẩm gia cũng nhìn trúng đối phương.

 

Tống Nhu sốt ruột, ở trong phòng buồn như kiến bò trên chảo nóng.

 

"Thẩm Tâm Nguyệt rõ ràng biết ta và Tần ca ca rất yêu thương nhau, sao nàng ta lại còn nhăm nhe đến Tần ca ca nữa!

 

"Tần ca ca si tình với ta trước, tuyệt đối sẽ không lấy Thẩm Tâm Nguyệt.

 

"Nhưng Tần ca ca đã quá lâu chưa được gặp ta, không biết có thể quên ta không..."

 

Lần này, Tống nhu biết mình không thể ngồi chờ ch

Chuồng nhỏ của Hoài

Creator's Thoughts

Chuồng nhỏ của Hoài · Tác giả

ết nữa rồi.

 

Biết tin Tần công tử chuẩn bị đi Lục Liễu đê thưởng xuân đạp thanh, nàng ta liền gọi ngay người hầu duy nhất còn lại của mình, bắt đầu chỉnh trang phục sức.

 

Tiểu Thúy tin tức rất nhanh nhạy, lập tức báo lại chuyện này cho ta.

 

Chúng ta lập tức mua sẵn đồ hạt dưa bánh kẹo, trốn đằng sau giả sơn gần Lục Liễu đê xem diễn biến.

 

Hôm đó, Tống Nhu mặc một chiếc váy thanh nhã, xuất hiện trên Lục Liễu đê.

 

Vừa đi Tống Nhu vừa tự đắc nói với người hầu:

 

"Các thiên kim tiểu thư phần nhiều đều thích đồ vàng đồ ngọc, phô trương hào nhoáng. Họ tuyệt không biết Tần ca ca thích nhất là kiểu đẹp không cần tô nhiều son phấn, tự nhiên không cần sửa sang gì cả."

 

Xa xa, Tống Nhu nhìn thấy Tần công tử.

 

 

 

 

 

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...