Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
nàng ta cũng không tiến lại chào, mà tìm một chỗ gần bờ nước, để làn gió trên mặt hồ thổi nhẹ vào mái tóc rối và tà váy của mình, làm ra dáng một tiên nữ thoát tục.
Rồi cả một nén hương trôi qua, hai nén hương trôi qua.
Tần công tử vẫn không hề đến gần.
Tống Nhu sốt ruột, nhìn ra phía bên cạnh.
nàng ta lập tức không thể giữ được bình tĩnh, bởi thấy Tần công tử đang nhìn về phía bên kia Lục Liễu đê.
Ở đó có một người con gái đang đứng.
Không ai khác, chính là Thẩm Tâm Nguyệt.
Bình thường không để ý thì không sao, vừa nhìn thấy mới biết Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu như chị em ruột. Từ váy áo, kiểu tóc cho tới dáng người cử chỉ đều giống nhau, kiểu kiểu tiên khí thoát tục, dáng vẻ tao nhã thanh cao.
Điều đáng sợ hơn cả là trong trường hợp hai người giống nhau như phép thử gương thì Thẩm Tâm Nguyệt dù cho ở điểm nào cũng đều hơn Tống Nhu.
Tống Nhu đã rơi vào sa sút và cực khổ, dù có ăn mặc đẹp như thế nào thì váy áo vẫn nhăn nhúm, tóc vẫn rối.
Còn Thẩm Tâm Nguyệt từ đầu đến chân lúc nào cũng được mấy chục người hầu chăm sóc kỹ càng, cho nên đứng ở đó đúng là một tiên nữ thực thụ.
Nhìn thấy Tần công tử đi về phía Thẩm Tâm Nguyệt, Tống Nhu đã ức chế quá lâu nên không nhịn được nữa bùng nổ cảm xúc.
nàng ta xông tới.
"Thẩm Tâm Nguyệt, ngươi quên mất lời thề hẹn biển ước với ca ca ta là gì rồi à? Giờ đây ca ca ta đang cố gắng hết sức chờ ngươi, không động tâm không luyến ái, vậy mà ngươi lại đưa đẩy làm ra vẻ khiêu khích, ở bên ngoài câu dẫn Tần công tử!"
Thấy Tống Nhu phát cuồng như vậy, ta và Tiểu Thúy lặc lè đồ ăn, cùng nhau đứng sau giả sơn lắc đầu.
Xem ra nữ tử ai cũng hờ hững với người khác, nhưng tới lượt mình thì phá tan hình tượng ngay được.
Thẩm Tâm Nguyệt không thể ngờ người chị em tốt ngày trước lại bất ngờ nổi cơn với mình, ngơ ngác nói: "Ngươi, ngươi nói gì thế? Ta với ca ca ngươi vẫn luôn coi nhau như ruột thịt..."
Tống Nhu cười lạnh: "Ruột thịt á? Ruột thịt nhà ai dưới hoa trước nguyệt trao lời yêu thương thề non hẹn biển? Ruột thịt nhà ai ngày ngày viết thư qua lại bày tỏ tình cảm? Xin lỗi nhé Tâm Nguyệt tỷ, lừa mình thì được rồi, đừng hòng lừa cả người khác.
Tấm khăn tay tặng ca ca ta thêu hình gì còn để ở nhà ta kia kìa. Họa tiết bên trên không phải là uyên ương hí thủy thì là gì? Ta có phải mù đâu?"
Thẩm Tâm Nguyệt tái mặt, mất sạch cả hình tượng, luống cuống chỉ huy người hầu ra bịt miệng Tống Nhu.
Không ngờ rằng Tống Nhu đã trở nên điên loạn, nàng ta vượt qua những người hầu đó, trực tiếp xông tới Thẩm Tâm Nguyệt.
"Ta cho ngươi dám câu dẫn Tần ca ca..."
Hai người không đứng vững, cùng nhau ngã từ trên đê xuống, đồng loạt vang lên một tiếng ùm.
......
Hai người con gái đánh nhau giành Tần công tử, ngã xuống nước, Tần công tử cũng không đứng nhìn.
Tần công tử nhảy xuống sông, nhanh chóng kéo cả Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu lên bờ.
May sao nước sông rất cạn, nên hai vị tiên nữ không bị thương, chỉ có điều rất nhếch nhác.
Không chỉ váy áo, tóc tai đều ướt nhẹp, cả giày thêu cũng rơi luôn.
Giờ thì mọi việc thật phiền phức rồi.
Theo lẽ thường thì nam nhân thấy cơ thể nữ nhân, thì phải có trách nhiệm với nữ nhân đó.
Vậy mà bây giờ, Tần công tữ không những phải có trách nhiệm, mà một lúc lại phải có trách nhiệm với cả hai cô.
Bản thân Tần công tử cảm thấy khá vui vẻ, nhưng vấn đề là không thể có hai vợ chính.
Theo cục diện hiện tại của hai nhà Thẩm gia và Tống gia, hẳn là Tống Nhu sẽ phải làm thiếp.
Tống Nhu ở nhà khóc đến đứt từng khúc ruột, Tống Dục sức cùng lực kiệt, đến nửa đêm mới nghĩ cách hẹn gặp Thẩm Tâm Nguyệt một lần.
"Tâm Nguyệt, Nhu nhi muội cũng biết, Tống gia nhà chúng ta ba đời làm quan, con bé lại là con gái độc nhất, từ bé đã sống trong nhung lụa, tuyệt đối không thể làm thiếp được.
"Hay là thế này, giờ ta ly hôn với Thẩm Tranh Diên ngay, nàng sẽ lấy ta, còn Nhu nhi để cho Tần công tử lấy, như vậy người hữu tình người đều có thể thành thân thuộc."
Cho đến lúc này, Tống Dục vẫn cho rằng Thẩm Tâm Nguyệt yêu hắn.
Suy cho cùng thì sau khi Tống gia suy tàn, Thẩm Tâm Nguyệt vẫn luôn ân cần chu đáo với Tống Dục.
Nhưng lúc này, Thẩm Tâm Nguyệt như thể nghe thấy một chuyện cười, phũ phàng hất tay Tống Dục.
"Tống Dục, ta đã từng tạo cơ hội cho ngươi rồi, chờ ngươi phục chức, nhưng thời gian đã quá lâu rồi. Ngươi chẳng lẽ muốn ta phải chờ cả đời sao?
" Cha ta mất công lắm mới xin được mối hôn sự với nhà họ Tần, vậy mà hiện tại lại bị Tống Nhu làm loạn đến thế cơ chứ, vậy mà còn muốn ta nhường cho nàng ta? Dựa vào đâu ta phải nhường cho nàng ta?
" Gả cho ngươi cơ à ? Đừng đùa chứ!Bây giờ ngươi chả có gì cả, thế mà còn dám mặt dày đến cầu xin ta. Nói cho ngươi biết nhé, giờ mà nghe ngươi nói thích ta, ta buồn nôn lắm đây này!
Thẩm Tâm Nguyệt hất tay bỏ đi.
Tống Dục ngây người đứng dưới ánh trăng.
Sau một hồi lâu, chàng nôn ra một ngụm máu, rồi ngã thẳng cẳng xuống đất.
11
Tống Dục đã bệnh.
Căn bệnh này cũng giống như căn bệnh của ta ở kiếp trước, đều là do phải chịu nhiều kích thích dữ dội khiến khí huyết trong người sôi trào.
Kiếp trước, Tống Dục không thèm đến thăm ta mà chỉ lo giao du với lũ cẩu bằng hữu của mình.
Bình luận