Trộm Điểm Thi Đại [...] – Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không còn cách nào khác, đành phải vận dụng tuyệt kỹ của mình một lần nữa--khóc.

 

Chỉ tiếc, ngoài bốn người đàn ông đó coi nước mắt cô ta như vũ khí thì cảnh sát và khách sạn không thèm để tâm, trực tiếp nói với cô ta nếu không chịu trả tiền thì sẽ kiện.

 

Bất đắc dĩ, Cố Tích Nhi đành gọi điện về nhà.

 

Tôi và Cố Tích Nhi cùng cha khác mẹ, bố tôi trút tiền xong cho cô ta, cô ta còn dùng ánh mắt chán ghét nói: "Đều tại ông không cho tôi sinh ra trong một gia đình giàu có!"

 

Sau đó liền không ngoảnh đầu lại đuổi đến bệnh viện, muốn níu kéo bốn người đàn ông.

 

Nhưng cô ta không gặp được mặt bốn người mà còn bị phụ huynh của bốn gia đình kia chặn ở cửa nhà mắng cho một trận tan nát.

 

Chiến tích huy hoàng của cô ta cũng đã đồn ra,  hình tượng tiểu bạch hoa thanh thuần của cô ta đã vỡ vụn.

 

Những ông bố bà mẹ đó căn bản không tin bộ dạng đáng thương của cô ta, yêu cầu nhà trường phải bắt cô ta thôi học.

 

Cô ta khóc lóc trước mặt hiệu trưởng và giáo viên, thề rằng sẽ không bao giờ tái phạm nữa, nếu không cho học sẽ nhảy lầu, thế mới được ở lại. 

 

Chỉ trong vài ngày, Cố Tích Nhi đã trở nên tiều tụy, mặt nổi mụn, vẻ quyến rũ ch

Chuồng nhỏ của Hoài

Creator's Thoughts

Chuồng nhỏ của Hoài · Tác giả

ết người cũng chẳng còn. 

 

Cuối cùng, cô ta quyết định liều mạng, bán hết những vật phẩm có được trước đó, đổi lấy cơ hội chính thức tham gia kỳ thi vật lý. 

 

[Không sao đâu ký chủ, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ lần này, mọi phần thưởng đều sẽ được nhân đôi đấy!] - Hệ thống an ủi.

 

 Sắc mặt Cố Tích Nhi điên cuồng, tự nhủ: 

 

[Tôi mới là nữ chính! Một NPC nữ phụ mà dám ba lần bốn lượt phá hoại việc của tôi! Sau này nhất định tôi sẽ cho cô ta sống không bằng ch///ết!] 

 

Cô ta tự tin chuẩn bị đi thi, chắc mẩm rằng tôi là một công cụ không có suy nghĩ của riêng mình, ngoan ngoãn làm bài. 

 

Nhưng tôi đã có chủ kiến nộp giấy trắng rồi. 

 

Một ngày trước khi thi, Cố Tích Nhi như một con rắn độc lè lưỡi đánh giá tôi: 

 

"Cố Ngọc, cô tin không, cuối cùng cô sẽ ch///ết rất thảm?" 

 

Tôi nghiêng đầu nhìn dáng vẻ tự tin của cô ta, chờ đợi khoảnh khắc phát hiện mình mất điểm và sụp đổ. 

 

Thế rồi tôi lại nghe cô ta âm hiểm bàn bạc với hệ thống trong lòng: 

 

[Chờ đổi xong điểm sau kỳ thi tốt nghiệp là tìm xe tông ch///ết mợ nó đi!] 

 

[Con đĩ này sống chỉ thêm cản trở!] Hệ thống tùy tiện đồng ý: 

 

[Một vai phụ thôi mà, không vừa mắt thì gi//ết đi, chuyện cỏn con.] 

 

[Quan trọng là hoàn thành nhiệm vụ chính!] 

 

Lòng tôi chấn động, mạng người mà coi rẻ như cỏ rác! 

 

Vậy kiếp trước thì sao? 

 

Hóa ra vụ ta//i nạ//n kia không phải là ngoài ý muốn! 

 

CHƯƠNG 6 

 

Kết quả thi đã ra, tôi điền cả đáp án lẫn cách giải lên bài thi nhưng nộp giấy trắc nghiệm trắng, cuối cùng được con số không tròn trĩnh. 

 

Cố Tích Nhi khá hơn tôi một chút, được ba điểm do đoán trúng một câu trắc nghiệm. 

 

Nhưng giờ chúng tôi đã hoán đổi điểm số, thế nên tôi được ba điểm, cô ta được không điểm. 

 

Cố Tích Nhi ngây ra như phỗng. 

 

"Cái gì? Làm sao có chuyện này được?" Cô ta không tin được, hỏi hệ thống: 

 

"Phải chăng có sự cố gì rồi?" 

 

Hệ thống cũng rất ngạc nhiên:

 

 [Đang kiểm tra! Hoàn thành kiểm tra! Đã lấy được điểm của Cố Ngọc! Kết quả chính xác!] 

 

[Tham gia kỳ thi vật lý, giành giải nhất, rửa sạch nỗi nhục nhiệm vụ thất bại!] 

 

[Thu hồi cộng điểm nhan sắc! Hiệu lực hào quang nữ chính giảm một nửa!] 

 

Thấy rõ bằng mắt thường, từ một đại mỹ nữ rạng rỡ, Cố Tích Nhi trở nên bình thường như bao người khác, mất đi vẻ thoát tục động lòng người. 

 

Cô ta ôm mặt hét lên: "Mặt tôi! Không được! Mặt tôi!" 

 

"Tôi phải đổi giải thưởng lấy hào quang nhan sắc!" 

 

Hệ thống của cô ta có vẻ khó xử: 

 

[Hiện tại không còn điểm có thể sử dụng!] 

 

[Có thể thế chấp mười năm tuổi thọ để lấy hào quang nhan sắc, có đồng ý không?]

 

 [Yên tâm, chỉ cần có nhan sắc, việc kiếm điểm chỉ là chuyện sớm muộn!]

 

 [Chỉ cần có điểm, bất tử trường sinh cũng chẳng thành vấn đề!] Giọng hệ thống khá là mê hoặc. 

 

Cố Tích Nhi rút gương ra, chỉ đắn đo chốc lát đã đồng ý.

 

 "Thế chấp!" 

 

Lấy lại được nhan sắc, cô ta giận dữ chạy đến chất vấn tôi: 

 

"Phải chăng cô biết được điều gì?" 

 

Tôi nghi hoặc: 

 

"Tôi phải biết cái gì cơ?" 

 

Cố Tích Nhi cau mày, có vẻ cũng khẳng định tôi không thể biết chuyện cô ta có hệ thống, bèn lặng lẽ bàn bạc với hệ thống trong lòng: 

 

[Tại sao lại thế này chứ? Không phải bảo Cố Ngọc sẽ là thủ khoa tỉnh tương lai sao? Sao cô ta lại thi kém thế kia?!] 

 

Hệ thống cũng chẳng đưa ra được câu trả lời, đành nói trước tiên phải báo sự cố với hệ thống chính. 

 

Trường tôi đi thi có ba người, hai trong số đó lần lượt là nhất nhì từ dưới lên, lập tức gây ra sóng gió dữ dội. 

 

"Sao lại không nhường cơ hội vàng cho người thật sự cần chứ?" 

 

"Hai người này rốt cuộc là có lai lịch thế nào?" 

 

Hồ sơ của tôi và Cố Tích Nhi bị moi móc ra hết. 

 

So sánh bảng thành tích của chúng tôi, chẳng có gì là rõ ràng hơn, tôi với thành tích luôn xuất sắc trước đây, giờ lại trượt dài xuống bét. 

 

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...