Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Còn Cố Tích Nhi thường xuyên đứng bét lại tăng vọt điểm thi như tên lửa.
"Quá kỳ quái rồi chứ?"
"Tôi cảm thấy như có sự tráo đổi mạng vậy? Nghĩ thôi cũng thấy sợ!"
"Tôi cũng thấy, dù có bất ổn định tới mức nào thì cũng không thể nào khoa trương như vậy chứ?"
Tôi thỏa mãn đọc những bình luận trên điện thoại, đây cũng chính là hiệu quả mà tôi muốn đạt được.
Cô ta với hệ thống của cô ta có vẻ chỉ giải thích được những chuyện lạ xảy ra trên người chúng tôi, thế còn nếu phạm vi là toàn quốc thì sao?
Tôi không tin bọn chúng có bản lĩnh lớn như vậy, có thể thay đổi ký ức của tất cả mọi người.
Cố Tích Nhi hình như vẫn nghĩ lần trước tôi đổi mất điểm là do hệ thống trục trặc.
[Hệ Thống, bên hệ thống chính nói thế nào?]
[Họ bảo tạm thời chưa có tin]
[Không được, không thể chờ đợi thêm được nữa!]
Cố Tích Nhi muốn cố đ.ấ.m ăn xôi lập lại nhân thiết học bá của mình, cô ta tuyên bố:
"Tôi cố tình thi không điểm."
"Vì tôi vốn không muốn tham gia, toàn là trường ép thôi, làm tốn thời gian học của tôi!"
"Nếu như không tin, các người hãy để tôi và Cố Ngọc thi lại một lần nữa xem."
CHƯƠNG 7
【Bọn nghi ngờ chị đây ngồi im đó rồi đợi bị vả vào mặt nhé!】 Cố Tích Nhi nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm trong lòng với hệ thống, cứ như hoàn toàn quên rằng mình là một tên trộm.
Ban tổ chức cuộc thi bị công khai châm chọc đề thi quá dễ, trong lòng cũng ức lắm, chủ động đề nghị ra thêm một bài khác cho chúng tôi.
Cố Tích Nhi vốn tự tin lắm, thế nhưng đến lúc thấy có cả chục cái camera hướng vào mình trên sân thi thì lại mất hồn mất vía.
Nhờ tôi và Hiệu trưởng đề xuất nên buổi thi được livestream toàn cảnh, đa chiều, giúp Cố Tích Nhi, "Thiên tài thiếu nữ" toả sáng lấp lánh.
【Hệ thống, hệ thống, chặn chúng đi được không?】
【Không được đâu Kí chủ, phạm vi quá rộng, năng lượng của tôi không đủ!】
【Thế thì lấy điểm của Cố Ngọc cho tôi có được không?】
Hệ thống cũng tức giận:
【Đổi cho cô thì có tác dụng gì, ngày thường chẳng chịu đọc sách, cô viết được một chữ không?】
Tôi bắt đầu tập trung làm bài, lười quan tâm tới cảnh tượng "Chảo dầu nóng và con kiến".
"Cố Tích Nhi sao không viết nhỉ?"
"Kỳ tài thì chắc là phải nhẩm tính trong đầu xong rồi mới viết chứ gì?"
"...... Cô ta đang chơi đóng băng à?"
"Cô ta biết làm không vậy?"
Dần dần, những tiếng nghi ngờ ngày càng nhiều, thời gian thi trôi qua hơn nửa, Cố Tích Nhi cầm bút, trán đầy mồ hôi lạnh.
Đây chính là sức hút của môn Lý, không biết thì là không biết, không nặn ra được một chữ nào.
Trong khi Cố Tích Nhi như ngồi trên đống lửa thì tôi lại đang hăng say viết đáp án.
Vị giám thị đi lại loăng quăng bỗng đứng đơ bên cạnh tôi, chăm chú nhìn tôi giải đề.
Đôi mắt ông ấy ngày càng sáng.
Cư dân mạng cũng phát hiện ra sự bất thường đó, hàng loạt người chuyển sang xem góc máy của tôi.
"Mấy bài kia tôi còn chẳng hiểu, cô ấy giải xong hết rồi?"
"Đây mới là thiên tài thực thụ chứ!"
"Ông anh trên kia cộng thêm một phiếu nữa, tôi ngồi xem bên kia đóng băng nửa buổi chán ch
ết luôn!"
"ch///ết tiệt! Cái bài này tôi biết! Đây là kiến thức đại học mới được học, cô ấy cũng biết luôn à?"
Dần dần, phòng stream của tôi ngày càng đông đúc.
Kiến thức đọng lại nhiều năm mới là át chủ bài của tôi, Cố Tích Nhi có thể trộm được điểm của tôi, nhưng không thể trộm được bộ não của tôi.
Mà ả ta cũng như con chuột cống hèn hạ, chỉ dám hành động trong bóng tối.
Đến lúc nộp bài, thầy giám thị vội vàng cầm bài của tôi xem, tấm tắc khen ngợi không ngừng.
"Lần trước bài thi hơi quá dễ với em."
Tôi nhìn ánh mắt không cam lòng của Cố Tích Nhi, cười lạnh không thôi.
Sớm muộn gì ả ta cũng sẽ hiểu được cảm giác "cây ngay không sợ ch///ết đứng".
Cũng giống như tôi ở kiếp trước, bị mọi người cô lập và xa lánh.
CHƯƠNG 8
Hành vi nghệ thuật ngồi ì ra trong vòng hai tiếng của Cố Tích Nhi trước ống kính đã thu hút hoàn toàn sự chú ý.
Người ta không phải đần độn đến nỗi không phân biệt được thật giả.
"Huhuhu, chỉ vì trước kia em thi được điểm cao hơn Cố Ngọc, cô ta nói em làm cô ta bị trầm cảm, nên em mới không dám thi tốt thôi."
"Hoá ra bấy lâu nay cô ta giả vờ giấu thực lực, để lúc em bẽ mặt trông thật xấu mặt!"
Mặc dù cô ả lên tiếng chống chế là vì sợ mình thi tốt hơn khiến tôi buồn, nhưng ngoài bốn đứa não tàn cuồng si đệ tử trung thành của cô ta ra thì chẳng ai tin.
Liên tưởng tới tin đồn mượn mạng đã truyền tai nhau ầm ĩ trên mạng, mọi người không tự chủ được mà tránh xa ả.
Kiếp trước, vì sự cô lập cố tình dẫn đầu của cô ta mà tôi trở thành một người bị cô lập, thì giờ đây cuối cùng cô ta cũng được nếm mùi vị này.
Nhưng nói cho cùng thì cô ta vẫn sướng hơn tôi đôi chút, ít nhất cô ta còn có bốn đứa não tàn si đệ tử trung thành.
Bình luận