Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Có lẽ coi F4 như sợi cỏ cứu mạng cuối cùng của mình, Cố Tích Nhi cũng chẳng buồn che giấu nữa, giờ đến cả việc lên lớp cũng bỏ bê, suốt ngày chỉ chơi bời với F4.
Bốn gã kia vốn đã có cảm tình với cô ả, cộng thêm sự trợ lực của đủ thứ đạo cụ, với cả sự cố tình lấy lòng của cô ta nữa nên bị dụ dỗ đến mê hồn điên đảo.
Cơ bản là cô ta nói gì, chúng cũng luôn nói đồng ý.
Hôm đó tôi về nhà làm cơm xong nhưng thức ăn đã nguội ngắt hai lần mà mẹ tôi vẫn chưa về.
Gọi điện cũng không nghe máy.
Tôi đành đến chỗ mẹ tôi làm tìm mẹ , nhưng lại nhìn thấy mẹ tôi đang quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu tạ lỗi, năm người trước mặt bà, tôi quá đỗi quen thuộc.
Trong một tích tắc, toàn bộ m.á.u trong người tôi trào ngược lên, xông ra đỡ mẹ tôi dậy.
Cố Tích Nhi nhìn tôi, cười vô tội:
"Là bà ấy nhất quyết đòi quỳ, can cũng không được, nhưng đừng tưởng dập vài cái đầu là có thể giải quyết được!"
Mẹ tôi nắm tay tôi, mắt đỏ hoe.
Mẹ tôi là nhân viên vệ sinh của khách sạn,
Cố Tích Nhi một mực nói có một sợi dây chuyền rất đắt tiền bị mất sau khi mẹ tôi dọn phòng.
Cô ta ta yêu cầu mẹ tôi trả lại sợi dây chuyền ngay lập tức, nhưng mẹ tôi không hề lấy, làm sao trả được?
"Khách sạn không có camera sao? Có lấy hay không, tra camera là biết ngay mà."
Tôi tin mẹ tôi không phải là người như vậy.
Nghe tôi nói thế, Cố Tích Nhi che miệng cười: "Phụt! Đồ nhà quê, phòng khách sạn làm sao có camera được chứ!"
"Sợi dây chuyền đó là anh Âu Dương tặng em, cũng không đắt lắm, chỉ khoảng vài chục vạn thôi~"
F4 vỗ tay, lập tức có một loạt nhân viên phục vụ của khách sạn đi ra:
"Các anh đúng là tận mắt nhìn thấy bà ấy lấy sợi dây chuyền đúng không?"
Nhân viên phục vụ gật đầu, cười nịnh nọt: "Đúng! Đúng!"
Đoan Mộc Phong nhướn mày, giọng điệu giễu cợt: "Nghe thấy chưa?"
"Số tiền liên quan lớn như vậy, theo cô thì mẹ cô có thể phải ngồi tù mấy năm không?"
"Thôi thì thế này nhé, cô quỳ xuống xin lỗi Tích Nhi, dập một cái đầu trừ một trăm tệ, tát một cái trừ mười tệ."
"Thế nào?"
Tôi che chở mẹ tôi ở đằng sau:
"Chúng tôi không lấy sợi dây chuyền, để công an đến nói chuyện với chúng tôi."
F4 như đang xem một trò cười vậy. "Cô tưởng đồn công an dám quản sao? Đùa gì thế! Cục trưởng đồn công an gặp bố tôi còn phải đưa t.h.u.ố.c lá cơ!"
Cố Tích Nhi bỗng lên tiếng:
"Nếu muốn huỷ bỏ luôn chuyện này cũng được, chúng ta cược một ván đi."
"Chỉ cần kỳ thi đại học cô thi được điểm cao hơn tôi thì coi như chuyện chưa từng xảy ra, thế nào?"
Hoá ra mục đích thực sự của cô ta lại là vậy.
Xem ra việc tôi làm bài bừa bãi nộp giấy trắng lần trước đã khiến ả ta phải cảnh giác rồi.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, bốn tên đàn ông đã không nhịn được mà chế giễu:
"Dựa vào cô ấy à? Đảm bảo thi không lại Tích Nhi đâu!"
Thấy tôi vẫn mãi im lặng, Cố Tích Nhi còn định nói gì nữa, ngờ đâu cảnh sát đã xông vào.
Trực tiếp khống chế F4: "Tuổi còn nhỏ không lo học hành tử tế, đóng vai xã hội đen cái gì!"
Từ lúc bước chân vào khách sạn, tôi đã gọi điện báo cảnh sát, vẫn luôn đeo tai nghe bluetooth để trò chuyện với cảnh sát.
Ui, tôi yêu các chú cảnh sát quá.
Sự việc này cho chúng ta thấy, việc đầu tiên nên làm là phải gọi cảnh sát.
F4 bị cảnh sát đưa đi, Cố Tích Nhi tức đến nỗi nhảy dựng lên.
【Không còn biện pháp, ký chủ cô trong vòng một tháng cuối cùng này, cô chỉ còn cách cố gắng tăng giá trị thân mật với đối tượng công lược nữa thôi.】
【Lúc đó sẽ đổi điểm của cô ta, giẫm đạp lên những kẻ coi thường cô dưới chân!】
Cố Tích Nhi có chút lo lắng:
"Anh chắc chắn có thể chứ? Để đổi những đạo cụ đó, tôi đã thế chấp năm mươi năm tuổi thọ cho anh đấy!"
【Xin ký chủ hãy yên tâm! Hệ thống Nghịch tập kỳ thi sẽ phục vụ tận tình vì bạn!】
Nhưng kế hoạch của cô ta đã định phải thất bại rồi.
CHƯƠNG 9
Cố Tích Nhi, cô ta có hệ thống, có thể trộm điểm thi đại học của tôi, nhưng nếu tôi không cần thi đại học thì sao?
Cô ta còn trộm bằng cách nào?
Sau kỳ thi trước, giám khảo đã đến gặp riêng tôi và bày tỏ rõ ý kiến rằng ông sẽ báo cáo với ban giám hiệu của trường để xin cho tôi một suất bảo đảm vào trường đại học trước kỳ thi.
Ông ấy là giáo viên của trường Thanh Hoa.
Vậy nên, Cố Tích Nhi càng nỗ lực trộm điểm của tôi bao nhiêu thì tôi càng vui bấy nhiêu, dù sao thì cuối cùng cô ta cũng chỉ phí công mà thôi.
Hiệu trưởng gọi tôi đến văn phòng làm việc.
Ngay khi tôi vừa bước chân vào cửa, đã có người nắm lấy cổ tay tôi:
"Bạn học Cố Ngọc phải không? Em còn nhớ tôi không? Chúng ta đã gặp nhau trong kỳ thi trước!"
Là vị giám thị lần trước, tôi còn chưa kịp gật đầu thì một người khác cũng nắm lấy tay tôi:
"Tôi là giáo viên trường Bắc Đại, chúng ta đều họ Cố, biết đâu sau này chúng ta sẽ là người một nhà chứ! Tôi thấy em rất có thiện cảm, về trường của tôi đi, tôi sẽ bảo vệ em!"
Bình luận