Trong Mây Có Ai – Chương 10.5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoại truyện Cố Linh Lang: Nhất niệm chi sai*

____________

[*Nhất niệm chi sai: Chỉ sự sai lầm do một ý sai từ ban đầu mà ra.]

1

Giây phút trước khi rời khỏi cõi đời này con người ta sẽ trông thấy thứ gì?

Ta nhìn thấy vong thê của mình.

Nàng đứng ở đằng sau A Vân, cười nhẹ với ta một cái, nụ cười đó mang theo sự khinh thường và hiểu rõ.

Đến cuối cùng, rốt cuộc các ngươi mới là người cùng một đường.

2

Ta và Từ Lưu Vân quen biết với nhau từ thuở nhỏ, không thể nói là chí thú hợp nhau, chẳng qua là vừa khéo cùng tuổi lại còn cầu học cùng một nơi. Nếu cứ tiếp tục phát triển như vậy, có thể sau này chúng ta sẽ trở thành sư huynh đệ có quan hệ không tệ, có thể chúc mừng với nhau vài câu trong những ngày lễ tết, thỉnh thoảng còn có thể lén cùng nhau ra ngoài uống rượu sau lưng phu nhân mình.

Tiếc là trên đời này không có nhiều nếu như vậy.

Vào năm tám tuổi, cha mẹ của Từ Lưu Vân tử chiến trên sa trường, mà ta cũng mất đi cha của mình.

Lúc tin tức truyền đến biệt trang ta chỉ cảm thấy trời long đất lở, Từ Lưu Vân lại nhếch môi nói với ta: "Đừng khóc, mọi thứ sẽ ổn thôi." Rõ ràng chính hắn cũng vừa lau khô nước mắt, vậy mà bây giờ còn phải an ủi ta.

Hệt như một tên ngu ngốc.

Quan hệ của chúng ta bắt đầu thân mật hơn, trong mười năm sau đó chúng ta vẫn luôn nương tựa lẫn nhau, lảo đảo mà bước tiếp.

Lúc hắn một mình tiến đến Bắc Cương là ta đưa tiễn hắn, thư từ hắn gửi cho cô nương trong lòng cũng là ta giúp hắn gửi từng bức từng bức một.

Nhưng cuối cùng hắn lại dẫn người tới xét nhà của ta.

3

Đời người quả giống như một vở kịch, buổi sáng ta vẫn còn xuân phong đắc ý trước mặt thiên tử, ấy mà ban đêm đã bị giáng chức xét nhà, thân hãm lao tù tử tội.

Từ Lưu Vân tới thiên lao gặp ta.

Ta đỏ bừng mắt hỏi hắn: "Chúng ta làm bạn với nhau nhiều năm như vậy, tại sao ngươi lại âm thầm bẫy ta rơi vào chỗ chết?"

Hắn thở dài nói: "Linh Lang, sao ngươi còn chưa biết sai?"

Ta sai ở chỗ nào? Con người sống một đời cũng chỉ vì bản thân mình mà thôi, ta sai ở chỗ nào?

Lưu lạc tới ngày hôm nay chẳng qua là do tài nghệ của ta không bằng người, hơn nữa còn đánh giá thấp phận nữ nhân như Lâm Thư Dao.

🐳 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn (https://www.facebook.com/tuilacaman/) dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 🐳

Ta châm chọc nói: "Từ Lưu Vân, ngươi ở đây giả vờ thâm minh đại nghĩa cái gì, nếu không phải nhờ chứng cứ mà Lâm Thư Dao phát hiện ra, nếu không phải nhà họ Lâm tìm đến ngươi, người sẽ...."

Ta không biết tại sao mình phải nhắc đến nàng, có lẽ là vì ghen ghét. Tình yêu mà ta không dám nói ra khỏi miệng ấy, thứ tình cảm mà ta mãi hoài giấu giếm chứ đừng nói đến là khẩn cầu được yêu thương ấy lại bị nàng có được dễ như trở bàn tay, cho dù nàng c h ế t rồi thì Từ Lưu Vân cũng muốn đứng về phía nàng.

"Ta sẽ!" Từ Lưu Vân cắt lời ta: "Linh Lang, ngươi quên hết những gì Lục tiên sinh đã dạy rồi sao?"

Bốn phía xung quanh thiên lao đều không có cửa sổ, ánh sáng tối mờ, chỉ có vài ánh nến đong đưa qua lại, nhưng ta lại nhìn thấy vẻ thất vọng trên mặt hắn vô cùng rõ ràng.

Ta nghĩ rằng mình nên cúi đầu nói một lời xin lỗi với hắn, sau đó nói rằng ta không cố ý, ta chỉ là nghĩ sai thì hỏng hết, không cẩn thận lầm đường lỡ bước. Như vậy thì Từ Lưu Vân còn có thể thương xót cho ta. Nhưng ta thật sự chán ghét dáng vẻ này của Từ Lưu Vân, dáng vẻ giống hệt như Lâm Thư Dao ngày ấy.

Sau khi chúng ta thành hôn, rất nhiều thủ đoạn đê hèn của ta đều bị Lâm Thư Dao phát hiện. Khi đó nàng cũng nhìn ta như vậy, nàng nói: "Cố Linh Lang, vì tiền đồ của mình, cái gì ngươi cũng có thể làm sao?"

Ta quả thật vô cùng chán ghét ánh mắt đó, cứ giống như bọn họ đều là áng mây trên bầu trời, chỉ có ta là bùn lầy dưới mặt đất.

Ta thấp giọng cười một tiếng, không thèm khống chế ác ý của mình: "A Vân, ngươi biết không? Lâm thư Dao là bị ta hạ độc, đến lúc c h ế t nàng vẫn còn nghĩ ta là người mà năm đó đã hồng nhạn truyền thư với nàng đấy."

"Từ Lưu Vân, ngươi nói xem, có phải nàng vô cùng đáng thương không?"

"Bây giờ ngươi mới từ Bắc Cương về thì quá muộn rồi, lẽ ra ngươi nên về từ ba năm trước mới phải!"

Ta thỏa mãn nhìn vẻ mặt sụp đổ của Từ Lưu Vân, trong lòng chợt nổi lên cảm giác trả thù sung sướng.

Hắn cứ như nghe không hiểu ta đang nói gì, kinh ngạc hỏi ta: "Cái gì?" Qua rất lâu sau mới khàn giọng chất vấn hỏi ta tại sao, trông như một con thú nhốt trong lồng đã bị ép đến bước đường cùng.

Ta gằn từng chữ nói: "Bởi vì ta vẫn luôn vô cùng chán ghét ngươi. Từ Lưu Vân, dựa vào đâu mà từ nhỏ đến lớn tất cả mọi sự tán dương và vinh dự đều là của ngươi? Vẫn nên có một vài thứ, ngươi cầu mà không được!"

Từ đầu đến cuối ta đều biết, ta đối với Từ Lưu Vân không chỉ là thích.

Ta yêu hắn, nhưng cũng ghen ghét với hắn.

Ta hy vọng hắn cao cao tại thượng, lại cũng hy vọng hắn đê tiện như bùn.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...