Trọng Sinh – Bi [...] – Chương 11

11

Lâm Nguyệt Hoa bất ngờ lao lên sân khấu, túm lấy cổ áo tôi, hét như phát điên:

“Đồ tiện nhân! Lẽ ra năm đó tao nên bóp chết mày luôn mới phải!”

Hành vi điên loạn của bà ta bị phát trực tiếp trên sóng truyền hình.

Khi bảo vệ kéo bà ta đi, bà ta vẫn còn gào thét:

“Cẩm Hòa mới là con gái tao! Con tiện nhân kia không xứng sống!”

Tô Cẩm Hòa muốn nhân lúc hỗn loạn chuồn ra ngoài nhưng bị cảnh sát mai phục ở cửa bắt lại.

Ngay sau buổi họp báo, tiêu đề “Bê bối nhà họ Thẩm” tràn ngập các mặt báo lớn nhỏ.

Lâm Nguyệt Hoa vì thần kinh sụp đổ hoàn toàn nên bị đưa vào viện điều dưỡng tâm thần.

Tô Cẩm Hòa bị khởi tố với hàng loạt tội danh, cuối cùng lãnh án tù.

Còn tôi?

Doanh số Niết Bàn tăng vọt gấp mười lần.

Tôi chính thức tiếp quản Tập đoàn Thẩm thị, hợp nhất nó với công ty riêng của mình.

“Chúc mừng.”

Kỷ Minh Thành giơ ly về phía tôi trong tiệc mừng công.

“Cảm ơn.”

Tôi cụng ly cùng cậu, ánh mắt bình thản:

“Nhưng câu chuyện này… vẫn chưa kết thúc.”

“Ồ?”

Tôi nhìn ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm:

“Tôi muốn tìm Tô Uyển — mẹ ruột của tôi.”

Kỷ Minh Thành siết lấy tay tôi:

“Tôi sẽ đi cùng cậu.”

Lần này, tôi không từ chối nữa.

Ba năm sau, tại một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Pháp, tôi tìm thấy Tô Uyển.

Bà mở một tiệm hoa nhỏ, sống một cuộc đời bình yên.

“Nguyệt Như?”

Lần đầu tiên nhìn thấy tôi, bà lập tức nhận ra, nước mắt tuôn như mưa:

“Mẹ… mẹ đã tìm con suốt hai mươi năm trời…”

Thì ra năm đó, bà bị Lâm Nguyệt Hoa hãm hại, ép phải bỏ trốn ra nước ngoài.

Bà luôn nghĩ tôi được nhà họ Thẩm nuôi lớn, cho đến khi đọc tin tức trên báo, mới biết sự thật đau lòng.

“Con… có hận mẹ không?”

Bà rụt rè hỏi, đôi mắt ánh lên vẻ sợ hãi và day dứt.

“Tại sao lại phải hận mẹ?”

Tôi ôm lấy người phụ nữ gầy yếu ấy, giọng nhẹ như gió thoảng:

“Mẹ không sai. Mẹ chưa từng sai.”

Tôi đưa Tô Uyển về nước và sắp xếp cho bà sống ngay căn hộ sát vách tôi.

Bà và Hy Hy vừa gặp đã hợp, thường cùng nhau cắm hoa, uống trà, cười nói như bạn cũ lâu ngày gặp lại.

Còn Tô Cẩm Hòa, cô ta từng cố gắng tự sát trong tù nhưng bất thành. Cuối cùng bị chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách ranh giới.

Lâm Nguyệt Hoa thì suốt ngày thì thào trong viện điều dưỡng, miệng chỉ gọi tên Cẩm Hòa như một con rối mất hồn.

Kỷ Minh Thành trở thành đối tác thương mại của tôi, đồng thời cũng là người gần gũi nhất trong cuộc sống của tôi.

Dù tôi vẫn chưa đón nhận tình cảm của cậu ấy, nhưng cũng không còn lạnh lùng đẩy ra như trước.

“Tôi có thừa kiên nhẫn.”

Cậu ấy thường nói thế với nụ cười dịu dàng.

Một buổi sáng tinh sương, tôi đứng trong văn phòng tầng cao nhất của Tập đoàn Thẩm thị, nhìn xuống toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh.

Kiếp trước, tôi từng từ nơi này rơi xuống trong tủi nhục.

Kiếp này, tôi lại đứng nơi đỉnh cao, ngẩng đầu đón lấy ánh sáng rực rỡ.

Điện thoại reo.

Là Hi Hi:

“Nguyệt Như, bật tin tức lên xem!”

Tôi mở TV. Màn hình đang phát bản tin nóng:

“Tô Cẩm Hòa, trong thời gian được tại ngoại chữa bệnh, đã lái xe khi say rượu, đâm thẳng vào cổng đồn cảnh sát. Trong điện thoại của cô ta, cảnh sát còn tìm thấy thêm nhiều bằng chứng phạm tội…”

Tôi tắt TV, quay đầu nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng sớm xuyên qua lớp kính, chiếu rọi vào từng đường nét trên gương mặt tôi.

Nhân quả tuần hoàn, báo ứng không chừa một ai.

Mà cuộc đời mới của tôi — mới chỉ vừa bắt đầu.

(Toàn văn hoàn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...