Trọng Sinh Đổi Đời [...] – Chương 8

Anh ta vừa chửi vừa đánh, đá Chu Tiểu Thải mấy cú liền, đến khi bị người khác giữ lại mới dừng tay.

Cuối cùng anh ta lạnh lùng nói:

“Chu Tiểu Thải, tôi sẽ bỏ cô!”

Chu Tiểu Thải bị đánh đến đầu rách máu chảy, nằm vật ra đất, không còn chút sức lực.

“Ha ha ha…”

“Bỏ tôi á?”

“Hứa Chí Văn, anh xứng sao?”

“Tôi nhịn khổ bao năm, chịu bao nhiêu đắng cay, nuốt nhục dưới tay mẹ chồng, để rồi anh nói bỏ là bỏ?”

“Anh còn tiêu sạch cả của hồi môn của tôi!”

“Tôi đã cố gắng đến thế, mà kết cục lại còn thê thảm hơn?”

“Ha! Chu Hương Hương, mày vui lắm đúng không?”

“Có phải là mày làm không?”

Chu Tiểu Thải đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt như dao, khóa chặt vào tôi giữa đám đông.

“Mày phát điên gì vậy? Gieo gió gặt bão, liên quan gì tới phu nhân nhà tao!”

Dương Thiên Nghĩa đứng chắn trước mặt tôi, nhưng Chu Tiểu Thải càng điên cuồng hơn!

“Dương Thiên Nghĩa, sao anh có thể đứng trước mặt cô ta? Tôi không cho phép, tôi không cho phép!”

“Cô nói cái gì mà không cho phép?”

“Hương Hương là vợ tôi, là người tôi đã rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

“Tôi che chở cho cô ấy, chắn trước cô ấy — là vì tôi muốn thế!”

Chu Tiểu Thải hét lên chói tai, rồi bị Hứa Chí Văn mặt mũi đen kịt kéo đi.

10.

Tôi lại nghe tin về Chu Tiểu Thải.

Là tin cô ta giết chết Hứa Chí Văn và mẹ chồng, rồi bỏ trốn.

Ông nội nghe tin, cộng thêm những lời oán trách từ các chú bác, tức giận đến mức trút hơi thở cuối cùng.

Cha mẹ tôi gửi tin, bảo tôi về dự tang lễ.

Dương Thiên Nghĩa hơi do dự.

Dù sao thì Chu Tiểu Thải cũng đã từng nhắm thẳng vào tôi mà hãm hại, lần này trở về đúng là cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng cha tôi là một người con cực kỳ hiếu thảo.

Ông nhìn tình cảnh rối ren như vậy mà vẫn nhất quyết bắt tôi đưa ông nội đi “hưởng phúc đông con đông cháu” dưới suối vàng, còn chỉ tay vào mặt Dương Thiên Nghĩa mắng là bất hiếu, nói sau này con cháu còn phải noi gương, rồi lớn tiếng cãi vã giữa chợ.

Tôi đành phải đồng ý.

Dương Thiên Nghĩa buộc phải tạm dừng buôn bán, theo tôi về, tay nắm chặt lấy tay tôi.

Anh liên tục nói: “Đừng rời khỏi bên anh.”

Tôi dựa vào vai anh, khẽ gật đầu.

Chúng tôi cẩn thận từng bước, may mắn là không xảy ra chuyện gì.

Ai ngờ cha tôi đang khóc lóc trước linh cữu ông nội, thì bỗng nhiên ngã gục xuống.

Những người ngồi ăn cỗ cùng bàn cũng lần lượt ôm bụng rên rỉ.

Tôi và Dương Thiên Nghĩa hoảng sợ.

“Dương Thiên Nghĩa, anh có ăn gì không?”

“Hương Hương, em có ăn gì không?”

Chúng tôi đồng loạt lắc đầu, lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm.

“Chu Hương Hương, mày đi chết đi!”

Đột nhiên, một tiếng thét chói tai vang lên sau lưng tôi.

Cô ta cầm một con dao lao về phía tôi chém xuống.

Dương Thiên Nghĩa lập tức ôm tôi kéo ra sau, một tay đỡ dao, một chân tung cú đá ngầm đẩy cô ta văng ra.

Các quan sai đang ẩn nấp liền lao đến khống chế cô ta.

“Buông ra! Buông tôi ra! Tôi phải giết con tiện nhân này!”

“Chính cô ta khiến tôi thành ra thế này!”

“Phu nhân của đồ tể vốn phải là tôi! Là của tôi…”

Chu Tiểu Thải giãy giụa điên cuồng trên mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu gào thét.

“Tôi lại thua rồi! Tôi lại để cô vượt lên đầu mình!”

“Chu Hương Hương, cô vui lắm đúng không? Cô đắc ý lắm hả…”

Tôi thì có gì để mà đắc ý chứ, tự dưng bị một kẻ điên cuồng như vậy đeo bám.

Con người sống trên đời, chẳng phải là để sống cho tốt hơn sao?

Vậy mà Chu Tiểu Thải, muốn bản thân sống tốt nhưng lại muốn tôi sống khổ, không vừa ý thì liền muốn giết tôi.

Trên đời này làm gì có cái lý đó.

Chu Tiểu Thải cứ như vậy bị bắt đi.

Từng giết chồng, giết mẹ chồng, lại còn cố tình hạ độc khiến ba người chết, mười ba người bị thương, hành vi quá tàn ác.

Đến mức tôi còn chưa lo xong tang lễ cho cha, thì cô ta đã bị xử tử rồi.

Ai ai cũng nói Chu Tiểu Thải phát điên.

Nói cô ta luôn miệng đòi chết, còn nói mình sẽ có kiếp sau.

Kiếp sau, cô ta sẽ chọn làm vợ đồ tể, để tôi phải làm trâu làm ngựa cho tên thư sinh…

Tôi còn chưa lên tiếng, thì Dương Thiên Nghĩa đã bật cười:

“Cô ta chọn gì cũng vô ích thôi.”

“Tâm không ngay, đầu óc lại không sáng, đừng nói là lấy tôi, kể cả lấy vua trời, cô ta cũng không sống nổi.”

Rất có lý.

Kiếp trước chẳng phải cũng như thế sao?

Làm người ấy à, quan trọng nhất là phải có một trái tim ngay thẳng.

Nếu không, thì như Chu Tiểu Thải, như Hứa Chí Văn, sớm muộn gì cũng phải nhận lại báo ứng.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...