Trọng Sinh Ngắt Một [...] – Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay khi đang phát cháo, ta gặp một người quen, Giang Thành Nguyên.

 

Nếu không phải hắn chủ động bắt chuyện, ta thực sự không nhận ra hắn.

 

Tóc hắn bết lại, rối bù thành một cục trên đầu, quần áo rách nát đến mức không còn cả bông, dùng dây thừng quấn quanh người để giữ ấm, cả người bốc mùi hôi thối khó chịu.

 

Hắn chen lấn đến trước quán cháo, chào hỏi ta. Mùi hôi thối từ người hắn khiến ta suýt nôn mửa. Hắn há miệng, nheo nheo cặp mắt, để lộ hàm răng vàng ố:

 

"Ly Ly, là ca ca đây. Là Giang Thành Nguyên đây, muội cho ta trở lại Giang phủ đi."

 

"Hãy cho huynh về Giang phủ đi. Huynh cầu xin muội, huynh biết sai rồi. Xin lỗi, Ly Ly. Rất xin lỗi."

Tiểu Bạch của Khôi Mao

 

Hắn ta nói rồi lại như sắp khóc lên. Ta lười đếm xỉa đến hắn. Ném chiếc muỗng cho tên gia đinh bên cạnh, lạnh lùng ra lệnh:

 

"Tên này trước đây từng đứng ở cổng Giang phủ tuyên bố rằng: [Các ngươi tưởng rằng không có Giang phủ nuôi ta không sống được à?]. Sau này, khi các ngươi phát cháo nhớ cẩn thận, không được phát cho hắn, ngay cả nửa muỗng cháo cũng không phát."

 

"Đuổi hắn đi, không cho phép hắn ở lại cổng Giang phủ."

 

Hắn dường như còn muốn nói thêm điều gì với ta, nhưng trước những gia đinh tay cầm v.ũ kh.í, hắn cuối cùng cũng lủi thủi rời đi. Bóng lưng hắn dần tan biến trong màn tuyết trắng xóa. Khi đến đầu ngõ, hắn lảo đảo hai bước rồi ngã xuống tuyết, không còn đứng dậy được nữa.

 

Khi phát cháo và mở quán trà, ta thường nghe người dân bàn chuyện phiếm. Ví dụ như những bộ khoái đang xin chút trà nóng, nghỉ ngơi và trò chuyện ở đây:

 

"Nghe nói Chung Tam thiếu gia đã c.h.ết rồi, các ngươi biết chưa?"

 

"Còn gọi là thiếu gia gì nữa, c.h.ết rồi còn ra gì. Hắn ta cùng vị mẫu thân thấp hèn của mình cố gắng van xin được quay về Chung gia, nhưng Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia nào dung tha cho hắn. Ban đầu họ chỉ đuổi đi, đuổi không được thì đánh. Đánh cho đến khi ngất xỉu và nằm trước cổng phủ. Hôm sau đến xem thì hai người đã cứng đơ."

 

"Sao ta không nghe nói gì về chuyện tang lễ?"

 

"Còn tang lễ gì nữa, kéo ra bãi tha ma quăng đi là xong. Cần gì rình rang."

 

Đến khi mùa đông sắp qua, tiết trời se lạnh, những người phu khuân vác ở bến tàu cũng đến chòi tranh của ta để tránh tuyết:

 

"Lần này làm xong, ta sẽ đến Di Hồng Viện giải khuây. Nghe nói ở lầu một mới có cô gái tên Sơn Chi, nhan sắc cũng khá."

 

"Nghe ai nói vậy, tin tức lỗi thời rồi. Cô nương Sơn Chi đó trước kia đúng là xinh đẹp, nhưng giờ đã khác. Ở lầu hai mấy năm, nhan sắc tàn phai, thân hình gầy gò, sau này còn méo miệng lệch mắt, không khác gì kẻ ngốc. Chẳng có gì thú vị."

 

"Ta chỉ muốn đi xem thử, hiếm khi gặp được chuyện hai mẫu nữ cùng nhau làm ở Di Hồng Viện. Thật kích thích."

 

"C.h.ế.t rồi."

 

"Hả? C.h.ế.t rồi, khi nào, c.h.ế.t thế nào?"

 

"Mới tháng trước thôi. Mụ tú bà thấy nhan sắc của ả ta cũng tàn phai, thân hình cũng tiều tụy, định sắp xếp ả ta xuống lầu một tiếp những khách lao động vất vả như chúng ta, giống như nương của ả. Ả ta không chịu, dắt theo mẫu thân cùng bỏ trốn. Thân thể vốn đã yếu ớt, lại bị tú bà phát hiện nên đánh c.h.ế.t."

 

"Ồ, vậy thật đáng tiếc."

 

"Thôi được rồi, đừng lười biếng ở đây nữa. Đi ra bến tàu thôi. Trời đã quang mây, sắp đến mùa xuân rồi."

 

Tay ta đang đặt lên Chu Sa để bước lên xe bỗng khựng lại, ngẩng đầu nhìn trời.

 

Đúng vậy, trời đã quang mây rồi.

 

Tất cả tình yêu, hận thù, đau khổ và không cam lòng của kiếp trước đều chôn vùi trong trận tuyết trắng xóa ấy, chỉ cần tuyết tan, mọi thứ sẽ biến mất không dấu vết.

 

Chu Sa thúc giục ta lên xe kẻo lỡ giờ, ta gật đầu đáp lại.

 

Hôm nay là tiết Xuân phân, ta chính thức vào cung diện thánh để nhận chỉ dụ.

 

Ta mang phẩm hàm Tứ phẩm Nữ Phu Tử, chức trách chính là dạy dỗ các công chúa, quận chúa và huyện chúa trong cung luyện tập kỹ thuật vẽ tranh.

 

[Toàn văn hoàn]

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...