Trọng Sinh Trở Lại [...] – Chương 8

Ủy viên thể dục tức tối nhắn tới:

“Tại sao lại từ chối?! Tụi này đã thống nhất rồi còn gì! Năm lớp 12+ tụi này sẽ bầu cậu làm lớp trưởng lại!

Dù sao cậu cũng ôn lại mà, làm đề cho cậu thì tiện thể chia tụi này một bản không được à?!”

Tôi bật cười:

“Xin lỗi nhé, tôi thật sự không học lại đâu.”

Ngay lập tức, tin tức tôi bỏ học để đi làm công nhân bắt đầu lan rộng.

Lạc Dao nhắn cho tôi một tin:

【Cuối cùng cũng bị tôi kéo tụt xuống thôi mà, đúng không?】

Tôi không trả lời.

Chỉ âm thầm chờ đến ngày công bố kết quả thi đại học.

Tên tôi, nổi bật nằm trên danh sách trúng tuyển của Thanh Hoa – Bắc Đại.

9

“Nhất định là gian lận!”

Trên mạng lập tức nổ ra một làn sóng chỉ trích nhắm vào tôi.

Dẫn đầu, không ai khác chính là Lạc Dao.

Cô ta tận lực tung ra các “bằng chứng” cho thấy tôi không hề vào được phòng thi hôm đó, tức giận đăng bài:

【Một người không hề vào phòng thi thì làm sao có thể đậu Thanh Hoa Bắc Đại?! Tôi đã xác nhận rồi, trường chúng tôi năm nay không hề có ai được tuyển thẳng cả!】

Các bạn học cũng lần lượt đứng ra làm chứng, nói rằng lúc tiếng chuông thi vang lên, tôi đang bị cả đám vây quanh, không thể nào vào phòng thi được.

Sự đồng lòng thống nhất ấy, y hệt như kiếp trước — khi tôi đứng đầu toàn tỉnh, thì họ từ khắp nơi quay về để làm chứng giả nói tôi gian lận.

Nhưng lần này, mọi chuyện đã khác.

Dì tôi đích thân dẫn theo đại diện từ đối tác hợp tác của Thanh Hoa đến trường, trước mặt toàn bộ học sinh và giáo viên, long trọng trao cho tôi huy chương “Đóng góp xuất sắc trong nghiên cứu”:

“Xét thấy bạn Cố Vũ Nhiên có đóng góp xuất sắc trong dự án nghiên cứu, trường chúng tôi quyết định đặc cách tuyển bạn vào làm nghiên cứu viên trực thuộc viện nghiên cứu của trường.”

Nghe đến đây, Lạc Dao suýt thì ngất xỉu.

Cô ta run rẩy giơ tay chỉ vào tôi:

“Lúc nào… lúc nào thì cậu đồng ý vậy… Cậu từng nói sẽ cùng Giang Thu Hoài học chung một trường cơ mà!”

Tôi nhìn về phía sau cô ta.

Ở đó, Giang Thu Hoài đang đỏ mắt, ánh mắt đau đớn nhìn tôi:

“Vũ Nhiên… cậu quên lời hứa năm đó rồi sao?”

Tôi không nói gì.

Chỉ lặng lẽ chiếu một đoạn video lên màn hình lớn.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy trong video, Giang Thu Hoài đích thân xé nát giấy báo dự thi của tôi, rồi ôm Lạc Dao cười nói:

“Giờ tin rồi chứ? Tiểu tổ tông của anh?”

Không chỉ vậy, còn có cả đoạn tin nhắn thoại mà Lạc Dao từng gửi cho tôi.

Giang Thu Hoài lập tức đỏ mắt, lao đến bóp cổ Lạc Dao:

“Ai cho cô dám lượn lờ trước mặt cô ấy?! Tôi đã nói rồi, dù có chơi đùa kiểu gì cũng không được động đến cô ấy cơ mà!”

Lạc Dao giơ tay tát thẳng vào mặt anh ta:

“Lăng nhăng thì vẫn là lăng nhăng! Dù có đứng trước mặt hay không thì cũng giống nhau thôi!”

Cả hai người càng cãi càng lớn tiếng, hiệu trưởng đành phải lên tiếng quát dừng lại.

Những người đứng xem cũng bắt đầu nhìn họ đầy khinh bỉ, kèm theo đó là cả đám bạn trong lớp:

“Đây mà là lớp chọn hả? Cái dạng đạo đức thế này?”

“Trước kỳ thi đại học còn đi nhậu nhẹt, hát karaoke, khác gì đám không cần thi đâu?”

“Vậy mà còn mặt dày bảo lớp trưởng ôn đề hộ, đúng là buồn cười thật.”

“Nhìn kỹ đi, lúc đó đã có vài tờ giấy báo dự thi rơi xuống thùng rác rồi kìa. Cười chết mất, chắc lúc đó Lạc Dao đã bắt đầu phá giấy của tụi nó rồi đấy.”

Mặt mũi ai cũng đỏ bừng, lần lượt lặng lẽ rút lui khỏi hội trường.

Nhiều người khi đi ngang qua tôi, mắt nhìn lảng đi, thậm chí không dám đối diện.

Tôi đã chặn hết tất cả bọn họ.

Group lớp cũng mời tôi quay lại mấy lần, tôi từ chối toàn bộ.

Bây giờ, điều duy nhất tôi muốn là nhanh chóng vào viện nghiên cứu, tận dụng ký ức từ kiếp trước để phá giải những vấn đề mới.

Thế nhưng, đến kỳ thi đại học năm sau kết thúc, Giang Thu Hoài vẫn gửi cho tôi một đoạn video.

Trong video, Lạc Dao bị trói chặt trên ghế.

Xung quanh cô ta là những bạn học đã từng trượt đại học.

Giang Thu Hoài nhìn vào ống kính, mắt đỏ hoe, nói với tôi câu cuối cùng:

“Vũ Nhiên, xin lỗi cậu.”

Rồi tắt máy.

Chẳng bao lâu sau, tôi nghe tin: trường cấp ba cũ của tôi xảy ra một vụ án mạng.

Một học sinh trong lớp năm trước đã ra tay giết chết một bạn học khác.

Toàn bộ đều bị bắt.

Nhưng… chuyện đó, thì liên quan gì đến tôi nữa?

Từ khi tôi đặt toàn bộ trọng tâm vào bản thân, không còn chen vào số phận của bất kỳ ai—

Sự nghiệp của tôi thăng tiến không ngừng.

Từ nay về sau, tôi chỉ sống cho chính mình.

Hết

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · 66% chose this · 449.9× above avg

Cô Gái Nhặt Ve Chai Và Gia Tộc Bạc Tình

Tôi là con gái ruột của một tổng giám đốc công ty niêm yết, bị thất lạc nhiều năm. Năm tôi mười lăm tuổi, khi ba tổng giám đốc dẫn theo anh trai “tổng tài tương lai” đến tìm tôi, tôi còn đang theo bà nhặt ve chai kiếm sống. Chú trung niên đẹp trai […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Based on 1 reader transitions

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...