Trùng Sinh Thời Tận [...] – Chương 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

27

Tôi tìm thấy Tống Nguyên bên bức tường, cậu ta nằm bẹp dí trên thùng đạn dược, quần áo rách nát, m.á.u me bê bết, trông như vừa ngã một cú đau.

Cậu ta nhìn thấy tôi liền cười nói: "Chị, chị có tin không, mấy ngày nay em đã chuyển đến hơn năm trăm thùng đạn dược, em vốn không thể chạy bộ được mười lăm cây số, thế mà lại chuyển đến nhiều đạn dược như vậy, em đúng là lợi hại."

Tôi nước mắt giàn giụa, bóc một viên kẹo dừa cậu ta đưa cho tôi rồi nhét vào miệng cậu ta: "Đúng vậy, em giỏi nhất."

Tống Nguyên gọi tôi là chị đã hai mươi ba năm, ngày đó cậu ta dùng hết điểm tích lũy của mình đổi thức ăn cho tôi, sau đó chuẩn bị sẵn sàng để đi tìm cái c h ế t.

Cậu ta nhai kẹo: "Chị đừng lo cho em, em nằm đây một lát là được, chị đi tìm anh rể đi."

"Lục Trinh... anh ấy ở đâu?"

Tống Nguyên chỉ về phía trước: "Lần cuối em nhìn thấy anh ấy là ở hướng đó."

Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy ở đằng xa có một đoạn tường thành đổ sập, trên mặt đất nằm rất nhiều người.

Đợi tôi đến gần mới thấy phần lớn đều là xác c h ế t của lũ zombie, cũng có không ít t.h.i t.h.ể của chiến sĩ, quần áo và trang bị của những người này tôi rất quen thuộc, đó là đội tinh nhuệ của Lục Trinh.

Bọn họ luôn ở nơi nguy hiểm nhất, kiếp trước là vậy, kiếp này cũng vậy.

Tôi chậm rãi bước về phía trước, không biết kiếp này có còn được gặp lại anh hay không.

Anan

Gió thổi bên tai tôi, tôi từng bước từng bước giẫm lên đống đổ nát đi về phía trước, không biết điều gì đang chờ đợi mình.

Đột nhiên, một bàn tay nắm lấy tôi, một giọng khàn khàn vang lên bên tai tôi: "Đừng qua đó, bên kia là khu vực cấm."

Tôi giật mình, từ từ quay người lại, mặt trời đã mọc ở phía đông, ánh nắng ấm áp chiếu sáng mặt đất từng chút một.

Đứng ngược nắng, Lục Trinh đứng trước mặt tôi, mắt anh đầy tơ máu, trên cằm có một lớp râu lỉa chỉa.

Anh vẫn còn sống, mang theo mùi thuốc s.ú.n.g và bụi đất trên người.

"Chúng ta thắng rồi phải không?" tôi hỏi anh.

Anh gật đầu, áp trán lên trán tôi: "Ừ, thắng rồi."

"Vậy thì tốt." tôi ôm chặt lấy anh.

Trong làn nước mắt mơ hồ, tôi nhìn thấy con bướm trước đó bay qua đậu trên cầu vai anh, một lát sau lại bay vòng quanh tôi, cuối cùng theo gió bay đi.

Cơn bão do con bướm gây ra đã dừng lại, sự tuyệt vọng, lo lắng, giãy giụa của tôi qua hai kiếp, cuối cùng cũng kết thúc vào khoảnh khắc này.

28

Cuộc chiến kéo dài ba ngày ba đêm, hậu thế gọi là Trận bảo vệ Long Loan.

Ngày kết thúc trận bảo vệ, tổ chuyên gia về virus của Long Loan tuyên bố, vắc-xin kháng vi-rút đã đạt được thành công bước đầu, chỉ cần tiêm vắc-xin, con người sẽ không bị nhiễm bệnh nữa sau khi bị zombie cắn.

Tôi mới biết, hóa ra kiếp trước chúng tôi chỉ cách thành công một bước chân.

Một năm sau, các khu an toàn khác cũng lần lượt gặp phải đợt tấn công của zombie nhưng nhờ có kinh nghiệm bảo vệ từ Long Loan và vắc-xin, các khu an toàn đều bình an vượt qua.

Các quốc gia khác cũng bị làn sóng zombie bao vây, nước ta cũng không ngần ngại truyền lại kinh nghiệm của mình.

Ngày thứ 812 sau tận thế, tổ chuyên gia về virus quốc tế đã nghiên cứu ra thuốc thử có thể tiêu diệt vi-rút zombie, con người thổi vang hồi còi phản công.

Ngày thứ một 1040 sau tận thế, con người cuối cùng cũng giành được chiến thắng.

Khi cánh cổng của khu an toàn cuối cùng mở ra, tôi cùng những người khác lần đầu tiên bước ra khỏi nơi đã bảo vệ chúng tôi suốt hai năm.

Chúng tôi đứng dưới bầu trời rộng lớn, nhìn thấy cỏ cây tươi tốt, hoa lá đua nhau khoe sắc, thế giới đã bắt đầu hồi sinh.

Năm ngoái tôi đứng trên tường thành ước nguyện, giờ đây đã thành hiện thực.

"Mẹ, con muốn đưa Tuyết Tuyết đến bên kia chơi." Đóa Đóa giờ đã tám tuổi, đã có rất nhiều bạn tốt.

Tôi gật đầu: "Đi đi."

"Lam Lam, mẹ đi tập trước, con tập xong muốn về nghỉ thì gọi điện cho mẹ, mẹ đón con." Mẹ chồng đã tham gia đội múa quảng trường một năm, gần đây họ đang tập luyện gấp rút, quyết tâm giành giải nhất trong cuộc thi.

Tống Nguyên giờ cũng không thường xuyên đến nhà bọn tôi, cậu ta đã có bạn gái, đôi tình nhân đang ngọt ngào như mật, đã tính đến chuyện kết hôn.

Còn Lục Trinh, anh vẫn rất bận rộn, tôi đã gần một tháng không gặp anh.

Còn về tôi, sờ bụng nhỏ nhô lên, đã mang thai năm tháng, đứa nhỏ rất nghịch ngợm, cứ đạp tôi liên tục.

Tôi tìm một chỗ ngồi xuống nhìn Đóa Đóa chơi, Lục Trinh gọi điện thoại đến.

"Đang làm gì thế?" Anh hỏi.

"Đang ở với Đóa Đóa, còn anh?"

"Em quay lại đi."

Tôi ngẩn người, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy anh mặc bộ quần áo thường ngày đứng ở đằng xa, không biết đã về từ lúc nào.

Anh đi đến ngồi xuống bên cạnh tôi, mang theo một túi hạt dẻ rang tôi thích ăn.

Anh bóc một hạt dẻ rang đưa cho tôi, tôi ăn một miếng, cảm thấy hương vị ngọt ngào như trước tận thế.

Tôi không hỏi anh lần này sẽ ở lại bao lâu, bởi vì lúc này giống như bài thơ của Cố Thành: "Cỏ đang kết hạt, gió đang lay lá, chúng ta không ai nói gì, tận hưởng khoảng thời gian nhàn nhã và tươi đẹp này."

"Bố về rồi." Đóa Đóa chạy đến nhào vào lòng anh làm nũng: "Bố mẹ ơi, Tuyết Tuyết nói trong rừng có một con sông, bên bờ sông có rất nhiều đá đẹp, chúng ta đi nhặt đá được không?"

"Được, chúng ta đi ngay bây giờ." Lục Trinh một tay kéo Đóa Đóa, một tay nắm lấy tay tôi.

Trên đường đi có rất nhiều gia đình bốn người như chúng tôi, tiếng cười tràn ngập bờ sông đầy hoa.

Nỗi buồn của quá khứ đã lùi xa, mỗi ngày chúng tôi đều cố gắng bước tiếp, tích cực tạo dựng một cuộc sống mới.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Trọng Sinh – Đưa Lỗi Lầm Về Đúng Nơi

Trong tiệc mừng thi đậu đại học, thư trúng tuyển của thanh mai trúc mã được chính vị lãnh đạo lớn do cha anh ấy mời tới đích thân mở ra. Thế nhưng, không ai trong bọn họ biết rằng, khi đăng ký nguyện vọng đại học, con nhóc ngổ ngáo được cả nhóm cưng […]
0.0 11 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...