Truyện Dài [...] – Chương 359

Cùng lúc đó, một con hồ ly trắng nhanh chóng lướt qua khu rừng, nhanh đến mức gần như chỉ để một vệt tàn ảnh.

Tiểu Mãn, khi chờ mãi thấy Tần Nhan Kim trở về, cuối cùng nhận đã bỏ rơi. Để chết đói, nó đành tự săn.

từ khi sinh , nó đã bảo bọc kỹ, thức ăn đều là đồ ăn chín do Tô Uyển Du làm sẵn, và nó kinh nghiệm săn mồi.

Ban đầu, ánh mắt của nó nhắm những con mồi lớn như lợn rừng gấu nâu, nhưng nó đã quá đánh giá cao bản thân. Dù “cheat” để lao con mồi, nó vẫn đủ sức cắn chết chúng.

Kết quả là chỉ khiến bản thân trở nên thảm hại, mà còn trơ mắt con mồi chạy thoát khỏi móng vuốt của .

Tức đến mức nó kêu lên “ang ảng”, cuối cùng bất đắc dĩ, đành chuyển mục tiêu sang những con vật nhỏ hơn.

May thay, trong rừng bao giờ thiếu mồi săn. Theo mùi hương mà con mồi để , nó dễ dàng tìm thỏ rừng, gà rừng, những con hươu ngố ngố.

Thoạt đầu, tiểu hồ ly thực sự quen với cuộc sống tự cung tự cấp. may mắn thay, bản năng hồ ly của nó vẫn mai một. Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, nó đã thích nghi với cuộc sống .

Hơn nữa, nó còn tự mày mò một bộ kỹ năng săn mồi.

Tất nhiên, trong thời gian , dường như các loài động vật đã nhận điều gì đó. Trong phạm vi năm cây số xung quanh, gần như còn tìm thấy một con thỏ nào.

lúc nó đang băn khoăn biết nên đổi địa điểm để chiếm lĩnh một khu vực mới , thì mắt nó đột nhiên xuất hiện một . Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, đôi mắt tiểu hồ ly lập tức sáng rực, về phía Tần Nhan Kim, kêu lên “ao ao” đầy phấn khích.

Có niềm vui, kích động.

Và dĩ nhiên, còn chút oán trách nho nhỏ.

điều đó ngăn cản nó nhào lòng Tần Nhan Kim. Tuy nhiên, khi nó nhảy đến giữa trung, nó mới phát hiện trong lòng Tần Nhan Kim dường như đang ôm thứ gì đó.

Do quán tính, nó thể dừng . Ngay lúc nó sắp va , một bàn tay nhỏ bé vươn , “bốp” một cái, tát nó xuống.

Tiếng “bốp” vang lên…

Giống như cách chúng đập ruồi, chút nương tay.

Tiểu hồ ly tát văng, giãy giụa một lúc mới phản ứng . Nó lắc lắc đầu, về phía Tần Nhan Kim… và thứ nhỏ bé trong lòng cô.

***

Tại một khách sạn năm .

Bạch Yêu bước từ phòng tắm, nước nóng hổi bốc lên quanh , mái tóc xoăn dài rối bời buông xõa, cả tắm trong ánh đèn dịu nhẹ, khiến cô trông mờ ảo mà đầy tiên khí.

đến bên giường, cầm điện thoại lên, định gọi video cho Tiểu Huệ để giọng con trai, thì đúng lúc đó, cửa phòng gõ vang.

khẽ nhíu mày, đặt điện thoại xuống. Không cảm thấy việc chỉ quấn một chiếc khăn tắm , cô thẳng thừng mở cửa.

Bạch Yêu tựa khung cửa, ánh mắt lẳng lơ, giọng lộ vài phần vui: “Cậu nhóc, đã , thích đàn ông bám .”

Lâu Diệp sờ sờ mũi, câu “ nhóc” làm cho lòng ngứa ngáy, còn chút ngượng ngùng.

Tuy Bạch Yêu trông chỉ hơn hai mươi tuổi, nhưng toát khí chất của một phụ nữ trưởng thành, cao quý và tao nhã, khiến vô thức bỏ qua tuổi thật của cô .

Từ khi quen biết Bạch Yêu, bộ sự chú ý của Lâu Diệp đều sự bí ẩn của phụ nữ thu hút.

Hắn thừa nhận, ban đầu chỉ đơn thuần “cưa” cô

khi trở về, trong đầu là hình ảnh của Bạch Yêu. Một nụ , một cái nhíu mày, từng cử chỉ, từng hành động, thậm chí cả cảnh cô dùng một roi quật gãy tay của một cũng sống động và đầy sức hút đến thế.

Hắn biết đã lún sâu, nhưng hề ngăn cản điều . Ngược , càng thêm khao khát, càng sở hữu, một sự khao khát mãnh liệt như ma ám.

Bạch Yêu khẽ hừ một tiếng: “Sao? Đến đây chỉ để ngẩn ?”
Lâu Diệp lập tức hồn, nhớ mục đích đến đây, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Người của nhà họ Sở tìm đến . Đi với , dẫn cô đến chỗ bà nội.”

Sở dĩ ở đây là vì lão phu nhân nhà họ Lâu đang tĩnh dưỡng tại đây. Đừng lão phu nhân đã lớn tuổi, uy vọng và thế lực của bà cực kỳ lớn.

Dù là chính trường trong khu quân sự, bà đều địa vị nhất định.

Ở thủ đô, thật sự ai dám nể mặt nhà họ Lâu vài phần.

Thậm chí ngay cả Kinh Đường Trạch, mặt lão phu nhân , cũng cung kính, lễ độ.

Lâu Diệp là cháu trai lão phu nhân cưng chiều nhất. Không chỉ vì miệng ngọt, mà còn là giống ông nội Lâu, đã qua đời, nhất. Vì , thỉnh thoảng lão phu nhân sẽ gọi đến trò chuyện, thư giãn.

Hắn cũng ỷ sự cưng chiều của lão phu nhân, ngang ngược làm càn, kiêu ngạo bất kham.

đó là mặt khác. Còn mặt Bạch Yêu, hiểu thể kiêu ngạo nổi, như thể áp chế .

Bạch Yêu tránh bàn tay định nắm lấy, lườm một cái, xoay phòng, thờ ơ : “Đến thì đến, còn lo họ đến đấy!”

Lúc , Lâu Diệp mới Bạch Yêu chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Hắn vội vàng theo phòng, “bùm” một tiếng, đóng cửa .

Ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trong khí, ánh mắt tự chủ rơi đôi vai tròn trịa mịn màng, đôi chân trắng như ngọc, và cả đôi bàn chân nhỏ nhắn hồng hào của cô.

Ánh mắt dần dần nhiễm một tầng mê say và dục vọng.

Họng bất giác nuốt khan, cảm giác khô khốc.

“Nhìn đủ ?”

Giọng lạnh lùng của phụ nữ vang lên bên tai, khiến giật , như thể dội một gáo nước lạnh lên đang bốc hỏa, lạnh đến run.

Lâu Diệp nhận thất thố, mặt lập tức nóng bừng.

Hắn cúi đầu, lí nhí nhận : “Xin , là thất lễ. thể trách ? Ai bảo cô quá, kiềm chế cũng là bình thường…”

Tất nhiên, câu cuối chỉ là lẩm bẩm trong miệng, dám to.

Bạch Yêu là ai chứ? Một con hồ ly chín đuôi, đôi tai dài như thế, thể thấy? Khóe môi cô khẽ cong, nghiêng ghế sofa, mái tóc dài ướt nhẹp vén sang một bên.

“Lại đây, thổi tóc cho .” Cô híp mắt, lệnh.

Lâu Diệp: “…”

Nếu là đây, ai dám sai khiến như , đã sớm trở mặt.

bây giờ…

“Đến đây!”

Hắn lon ton chạy phòng tắm, tìm máy sấy, cẩn thận sấy tóc cho cô .

Tuy nhiên, khi bật máy sấy lên, mới nhớ mục đích đến đây. Định mở miệng gì đó, nhưng nhớ đến cảnh đánh ở quán bar hôm đó.

Hắn thức thời ngậm miệng . Nếu nhà họ Sở cứ bám lấy chuyện buông, thì sẽ xin bà nội mặt cũng muộn.

Thời gian trôi qua từng giây. Lâu Diệp sấy khô tóc, cửa phòng vang lên tiếng “tít tít”.

Sắc mặt tối sầm, liếc phụ nữ đang nghiêng sofa nhắm mắt dưỡng thần. Hắn vươn tay lấy chiếc chăn gấp gọn bên cạnh, vung lên, chăn mở , nhẹ nhàng đắp lên Bạch Yêu.

Bạch Yêu thậm chí buồn nhúc nhích mí mắt, thản nhiên hưởng thụ sự chăm sóc của Lâu Diệp.

“Bùm” một tiếng, cửa phòng đẩy mạnh .

Một đám mặc đồ đen hùng hổ bước , như thể đây là nhà , chẳng chút ý thức nào về việc xâm nhập lãnh địa của khác.

Khi đám tản , một đàn ông cao lớn, tuấn bao bọc ở giữa bước .

Người hai của Sở Thanh Thanh, Sở Vân Khởi, một đàn ông tàn nhẫn, thủ đoạn trong thương trường.

Nhìn thấy Lâu Diệp, Sở Vân Khởi nheo mắt: “Lâu thiếu!”

Lâu Diệp khoanh tay ngực, lạnh lùng : “Không dám nhận! Sở nhị thiếu thật uy phong, đến cửa cũng thèm gõ mà đã xông phòng khác. Hèn gì Sở tiểu thư tùy tiện như . Thì nhà họ Sở vốn dĩ là thế, đều biết gõ cửa.”

Bị ám chỉ gia giáo, Sở Vân Khởi cũng tức giận, như thể thấy, híp mắt lướt qua phụ nữ đang “ngủ say” sofa, khẽ ngẩn .

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...