Truyện Dài [...] – Chương 362

, đại sư!”

Phạm Tiểu Mễ và hồn ma trung niên lập tức Tần Nhan Kim với ánh mắt chờ mong, như thể đang đợi câu trả lời của cô.

Khóe mắt Tần Nhan Kim giật giật dễ nhận , trong lòng nghi ngờ, đây thật sự là fan của ?

càng càng giống phản diện kéo chân thế ?

“Được thôi.”

Chỉ là mất trí nhớ tạm thời, khôi phục ký ức đây, chỉ cần kích thích một chút là .

Hơn nữa, dựa cảnh của em gái ông, lẽ cô đã sớm khôi phục trí nhớ, chỉ là tâm lý thể chấp nhận, vô thức chặn những ký ức đó .

Tần Nhan Kim búng một lá bùa lên ông.

“Đi , chỉ cần ông thầm niệm hiện thân, cô sẽ nhớ ông. Nói chuyện cho , nhớ đừng để cô chạm ông, sẽ mang bệnh khí đến cho cô .”

Cô dặn dò một phen, địa chỉ cho ông.

“Khi chấp niệm trong lòng tan biến, ông cũng sẽ theo đó mà luân hồi đầu thai, cần lo lắng, !”

“Được, cảm ơn đại sư…”

Hồn ma trung niên định trôi , bỗng nhớ điều gì, khó xử : “Đại sư, , gì để báo đáp cô, nhưng một tin tức. Tuy biết đáng giá , nhưng đó là tin tức giá trị nhất mà biết.”

Tần Nhan Kim nhướng mày, quá để tâm, hỏi: “Ừ? Nói xem.”

Không cô thật sự quan tâm đến thù lao, dù , tiễn những hồn ma , cô còn công đức, thứ mà tiền cũng mua . Cô còn vui kịp, thể đòi thù lao.

“Những năm qua, khắp nam bắc, đến nhiều nơi. Đặc biệt khi thành hồn ma, trở về quê một lần. Tôi phát hiện ngọn núi ở quê kỳ lạ, như đang thở, giống như thở của con .”

thở đó liên tục, mà ngắt quãng. Tôi cũng dám đến gần, luôn cảm thấy một áp lực kỳ lạ.”

“Tôi lớn tuổi , núi sơn thần. Có lần làng suýt lũ nhấn chìm, nhưng biết , núi đột nhiên sạt lở, chặn dòng lũ . Từ đó, trong làng đều núi sơn thần.”

Hồn ma trung niên gãi đầu, ngốc: “Tuy tin vẻ đáng tin, nhưng lửa làm khói. Nếu đại sư thời gian, thể đến xem thử.”

Có lẽ những gì ông huyền ảo, nhưng trực giác mách bảo ông, nơi đó chắc chắn thứ gì đó, còn là gì thì rõ.

Nói xong, ông chào tạm biệt Tần Nhan Kim và Phạm Tiểu Mễ, rời khỏi Thanh Liên Quan.

Sau khi ông , Tần Nhan Kim về phía Phạm Tiểu Mễ. Cô bé lập tức nở nụ ngốc nghếch, gãi đầu.

“Đại sư, giờ cháu chết , thể xin chữ ký . Nếu cháu chết, chắc chắn xin chữ ký và chụp ảnh chung, làm đám bạn thân ghen tị chết mất…”

Tần Nhan Kim nhịn : “Nghĩ kỹ ? Có về nhà một chút ?”

Nụ của Phạm Tiểu Mễ tắt ngấm, cô bé cúi đầu, lặng lẽ xoắn ngón tay, buồn bã : “Về làm gì? Mẹ cháu bận chăm sóc em trai, bố cháu cũng đã gia đình mới. Dượng thì chẳng quan tâm cháu…”

Nếu lúc đó mẹ dành cho cô dù chỉ một chút chú ý, dù chỉ một chút thôi, cô bé cũng chứng tỏ bản thân, mẹ công nhận mà học hành đến kiệt sức.

Cô bé cũng sẽ đột tử.

Cô bé cảm thấy thừa, trong mắt họ, chỉ là cái đuôi kéo theo.

Có lẽ chết cũng là chuyện . Mẹ thể yên tâm chăm sóc em trai, bố cần vì gia đình mới mà bỏ rơi cô, dượng cũng cần ngày nào cũng lạnh mặt.

Nghĩ , quả nhiên đúng là cái đuôi, là kẻ đáng ghét!

“Không về thử, làm biết ? Có khi giống như em nghĩ !”

Phạm Tiểu Mễ bĩu môi, nước mắt lấp lánh trong hốc mắt, nhưng vẫn cố chấp để rơi: “Có gì khác chứ? Họ chỉ mong cháu chết…”

Tần Nhan Kim biết cô bé chỉ là tính trẻ con, chỉ miệng thôi.

Cô vung tay: “Đi xem , những chuyện thể chỉ bề ngoài.”

Trong lúc vung tay, cô bé đã Tần Nhan Kim truyền tống .

Phạm Tiểu Mễ chỉ thấy mắt tối sầm. Khi mở mắt , cô thấy tiếng nức nở khe khẽ.

Cô chớp mắt, rõ cảnh tượng mặt, kinh ngạc: “Trời ạ, đại sư đúng là thần tiên ? Sao nháy mắt đã đưa cháu về nhà ?”

Lúc , từ trong phòng ngủ vang lên giọng non nớt: “Mẹ, , …”

Phạm Tiểu Mễ bĩu môi, nhận đó là em trai cùng mẹ khác cha của . Cô định , thì thấy giọng mẹ nghẹn ngào: “Tiểu Ba, mẹ, mẹ làm đây? Chị Tiểu Mễ giận mẹ , đến trong giấc mơ của mẹ? Chị còn trách mẹ ? Trách mẹ sinh em ?”

“Mẹ , …”

Giọng trẻ con non nớt, nhưng khó nhận sự tủi thân và hoảng hốt trong đó.

Như thể mẹ , bé cũng theo.

“Tiểu Ba, chị con giận mẹ ? Sao chị đến trong giấc mơ của mẹ? Có mẹ quá khắt khe với chị? , nhưng mẹ chỉ chị xuất sắc hơn, độc lập hơn, như chị mới bố cướp …”

“Hu hu hu, mẹ sai , nên gây áp lực cho chị, nên ép chị trưởng thành. Hu hu, chị chỉ là một đứa trẻ, mẹ đối xử tệ với chị như …”

“Hu hu hu… mẹ …”

Thấy mẹ , bé bĩu môi, cũng bật theo.

Người phụ nữ tiều tụy ôm chặt đứa trẻ đang lớn, càng to hơn, lời đầy tự trách: “Đều tại mẹ, đều tại mẹ. Nếu mẹ sợ chị cướp , cũng sẽ đối xử với chị như .”

“Chị chỉ là một đứa trẻ, hiểu gì chứ, hiểu gì chứ… hu hu hu.”

“Tiểu Mễ, mẹ sai . Mẹ sẽ lạnh nhạt với con nữa. Mẹ chỉ sợ con mẹ kế bắt nạt, sợ tên khốn Phạm Thiên Hạo vợ sẽ quên con là con ruột, nên mẹ luôn ép con trở nên xuất sắc. Con càng xuất sắc, phụ nữ đó sẽ dung chứa con, con mới cướp …”

“Là của mẹ, đều là của mẹ…”

Người phụ nữ kìm , mắt sưng như quả óc chó, mặt là nỗi buồn thể kìm nén.

Cô cảm thấy ngực đau âm ỉ, thỉnh thoảng đấm ngực , gào lên.

Nghe mẹ , đầu óc Phạm Tiểu Mễ trống rỗng, nhớ cuộc sống mấy năm qua, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác chua xót.

Từ khi mẹ và bố ly hôn, thái độ của mẹ với cô trở nên lạnh nhạt, ép cô học hành, ép cô tham gia các lớp học thêm, thỉnh thoảng còn dùng những lời “chua ngoa” để kích thích cô.

Cô luôn nghĩ mẹ ghét bỏ , nên cố gắng làm mọi việc, sợ mẹ cần .

giờ nghĩ , dù cô ngủ muộn đến , mẹ dường như luôn ở bên, hâm sữa nóng cho cô, cắt trái cây cho cô, sáng cũng chuẩn sẵn bữa sáng.

Dù học hành mệt mỏi, mỗi ngày chỉ ngủ sáu tiếng.

mẹ thì ?

Ngủ muộn hơn cô, dậy cũng sớm hơn cô. Ngay cả khi sinh em trai, mẹ vẫn giữ thói quen .

Khi đó cô nghĩ gì?

Nghĩ rằng mẹ cho cô chút thời gian tự do?

Nghĩ rằng mẹ luôn ép cô học những thứ cô thích?

Nghĩ rằng mẹ thích cô, ghét cô là con gái, nên mới sinh em trai?

Nghĩ rằng mẹ từ đầu đến cuối từng yêu thương cô?

Không biết từ lúc nào, nước mắt đã chảy xuống.

“… Chị? Mẹ, là chị…”

đúng lúc , bé đẩy mẹ đang ôm , chỉ về một hướng và hét lên.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...