Từ Tổn Thương Đến [...] – Chương 8

8

Từng câu, từng chữ — đều là lời anh ta từng nói với tôi.

Giờ đến lượt anh ta nghe, thì quả nhiên, một câu cũng nuốt không trôi.

Trương Mi Địch ngồi bệt dưới đất, khóc như mất hồn.

Tôi chẳng buồn nghe thêm một tiếng gào khóc nào từ cái gia đình ấy nữa.

Tôi quay người, không thèm ngoái lại, bước thẳng ra khỏi cổng cục dân chính.

Sau này tôi mới phát hiện — mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Hồi đó vì muốn chữa bệnh cho Lục Hạo, tôi còn cẩn thận kết bạn WeChat với nhân viên bệnh viện.

Không ngờ, đối phương lại nhắn cho tôi — nói rằng mấy ngày trước anh ta đã lén quay lại bệnh viện tái khám.

Lần này, kết quả còn nghiêm trọng hơn cả trước.

Hóa ra suốt một tháng “bỏ trốn”, anh ta hoàn toàn không nghĩ tới chuyện chữa bệnh. Anh ta xem thất nghiệp như kỳ nghỉ, coi mình là ông hoàng, ngày ngày ăn chơi hưởng thụ, đêm nào cũng rượu chè gái gú.

Trương Mi Địch vậy mà còn cảm thán: “Con trai tôi vất vả quá, cũng nên thư giãn một chút”, vừa nhìn thấy anh ta nốc hết ly này đến ly khác, còn cảm thấy thế mới gọi là biết sống.

Chỉ trong một tháng, anh ta đã tự tay biến một cơ thể còn có khả năng điều trị thành một đống phế liệu.

Lần trước bác sĩ còn nói hy vọng rất lớn, lần này xem xong báo cáo mới chỉ biết lắc đầu:

“Chuẩn bị lo hậu sự đi. Dù có đợi được nguồn tạng, cũng không còn mạng để ghép nữa.”

Thân thể anh ta đã bắt đầu có vấn đề từ lâu, chỉ là cứ nghĩ mình “uống hơi nhiều”, nằm nghỉ vài ngày là khỏi.

Anh ta đáng lắm.

Buồn cười là — xảy ra chuyện rồi, anh ta lại tìm đến tôi.

Hôm đó tôi xuống tầng vứt rác, vừa bước ra khỏi cửa đơn nguyên thì thấy anh ta co ro ngồi nép ở góc tường, vừa trông thấy tôi là nhào tới, gương mặt tràn đầy vẻ tủi thân đáng thương:

“Tôi không mong em tha thứ, chỉ xin em cho tôi vay ít tiền, được không?”

Tôi nhìn anh ta, không nói một lời.

Anh ta vội vàng nói tiếp: “Tôi biết trong nước không kịp rồi, nhưng ở nước ngoài có thể dùng tiền để được ưu tiên. Tôi muốn liều một lần… nhà tôi đã bán cả nhà rồi, nhưng vẫn không đủ…”

Tôi thở dài:

“Hóa ra anh cũng biết ích kỷ là thế nào? Vì muốn sống thêm vài năm, anh bán nhà, vét hết tiền, còn vay khắp nơi. Anh quên rồi sao? Chính anh từng nói người bệnh thì nên nuốt thuốc ngủ, đừng kéo người khác theo.”

Mắt anh ta đỏ ngầu:

“Tôi chỉ là… chỉ là muốn sống. Tôi còn trẻ, còn nhiều điều chưa làm.”

Tôi cười nhạt:

“Vậy anh có nghĩ cho ba mẹ mình không? Giờ anh xài sạch tất cả, cuối cùng cũng không cứu được, họ lấy gì mà sống?”

Anh ta lập tức bật lại:

“Tôi sắp chết rồi, còn quản nổi ai?”

Ha. Mặt nạ cuối cùng cũng rơi xuống.

Tất cả những gì anh ta từng nói cao thượng đến đâu, đến khi quay sang bản thân, lập tức vứt hết.

Tôi ngẫm nghĩ, rồi nói:

“Ba mẹ tôi chắc chắn sẽ không đồng ý cho tôi cho vay. Nhưng dù gì mình cũng từng quen nhau, thế này đi — đêm nay, ba giờ sáng, công viên nhỏ ngày xưa mình hẹn hò, tôi mang tiền mặt đến.”

Anh ta gật đầu như điên, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng.

Tôi cười với anh ta một cái, rồi quay người lên lầu.

Mẹ tôi thấy tôi về, hỏi:

“Đổ rác rồi à?”

Tôi gật đầu:

“Ừ, chuẩn bị dọn nhà thôi.”

Chúng tôi chuyển đi ngay trong ngày.

Mẹ tôi luôn nhìn thấu lòng người. Bà nói Lục Hạo là loại người không có giới hạn, một khi bị bệnh sẽ bám lấy người khác không tha, hút cạn từng giọt lòng tốt cuối cùng còn sót lại.

Bà nói không sai chút nào.

Tối hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường rộng rãi ở nhà mới, ngủ một giấc thật sâu đến tận sáng.

Khi thức dậy, điện thoại tôi đã ngập tràn tin nhắn từ Lục Hạo:

“Em ở đâu? Sao tôi không tìm thấy em?”

“Em lừa tôi đúng không?”

“Em thật độc ác! Ngay cả người bị ung thư mà em cũng nỡ lòng chà đạp!”

Tôi lướt qua vài tin, nhếch môi cười nhạt, rồi chặn số.

Sau này nghe nói, nhà họ bán sạch tài sản, nợ cũng vay rồi, nhưng mạng thì vẫn mất.

Lục Hạo, rốt cuộc không chống nổi.

Mà nực cười hơn là — chủ nợ đến đòi tiền, Trương Mi Địch thì giở trò ăn vạ, Lục Thụ Thanh thì giả điên.

Ba chồng tôi bị đánh gãy một chân, mẹ chồng thì điên điên dại dại, không còn ra cái dáng “biết cư xử” như trước nữa.

Một người bạn gửi tôi video, nói thấy họ trước cửa cục dân chính.

Trương Mi Địch tóc tai rối bù, ngồi trước cổng gào khóc: “Không ly hôn nữa!”

Lục Thụ Thanh đứng bên cạnh chân thọt, quần áo rách rưới, chìa tay xin tiền người đi đường.

Tôi xem xong, nhắn lại:

“Giúp tôi đá nốt cái chân lành của ông ta vài cái.”

Tôi đã từng tử tế, từng chân thành, cuối cùng lại bị cả nhà họ xem như công cụ, cây rút tiền, vật hy sinh.

Vì thế tôi khuyên mọi người một câu — đừng tự cảm động chính mình nữa.

Bạn yêu hết mình, người ta không chắc đã ghi nhận.

Họ chỉ nhớ: bạn còn có thể bị họ lợi dụng bao nhiêu.

Có những người đàn ông, dù bạn từng cùng họ chịu khổ, đến lúc họ ngóc đầu dậy, vẫn sẽ phũ phàng vứt bỏ bạn.

Có những người phụ nữ, dù bạn từng nâng họ lên mây, khi bạn khốn khó, họ vẫn sẽ đạp bạn không thương tiếc.

Tôi không bảo bạn phải sợ hôn nhân.

Tôi chỉ muốn nhắc bạn một câu —

Dù bạn có muốn dốc cạn trái tim, cũng đừng quên để lại cho mình một đường lui.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...