Tống Thanh Yến hình như điên rồi, hắn uống say xong liền xông vào điện của , thò tay muốn cởi vạt áo của . Ta trở tay quăng cho hắn một bạt tai, lòng bàn tay ẩn ẩn đau đớn, hắn trước tiên lại đỏ bừng mắt, quỳ bên chân , giọng nói có chút run rẩy. “Điện hạ, Tiêu Tuân trở lại rồi.” Ồ, còn tưởng là chuyện gì, thì là hắn. Ta chậm ̃i ngồi xổm xuống, nâng cằm của Tống Thanh Yến lên, cho dù hắn muốn, cũng phải ép buộc hắn nhìn . Thật là giống, bộ dáng quả thực giống Tiêu Tuân như đúc, ngoại trừ trong đôi mắt của Tống Thanh Yến có vài phần động tình. Ta nhìn hắn, thiếu chút nữa đã cho rằng Tiêu Tuân đã hồi tâm chuyển ý rồi.
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận