Ta và tỷ tỷ đồng thời cứu một tiểu tử mồ côi, phận là con cháu của tiền triều, là một tiểu tử câm. Ta nỡ tiểu tử đó xin ăn nơi đường phố, bèn dạy chữ sách, đồng hành cùng con đường chủ thiên hạ. Vào ngày đầu tiên khi thành công lên ngôi hoàng đế, cắt đứt gân tay , ném trại quân địch. Nam nhân đó bóp lấy cổ , căm hận vì huỷ hoại cuộc đời của , mất tỷ tỷ, từng ước hẹn với thuở nhỏ. Phụ mẫu yêu thương như mạng sống, khi tin đến mù cả mắt, tức giận mà bất lực dẫn đến nhảy sông tự tử. Ta ch.ế.t trong sự vấy bẩn của vạn , mang theo hận ý tột cùng. Khi mở mắt trở , trở về ngày tiểu khất cái đầy thương tích, tranh ăn với chó hoang. Tiểu tử thanh tú cao gầy nắm chặt góc váy của và tỷ tỷ buông, đôi mắt chó con đỏ ửng đầy hi vọng. Không ngờ , tỷ tỷ tiến bước , một cước đá bay xa: “Đâu thứ vật hạ lưu , đừng ô uế mắt và .”
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận