Vai Chính Trong Kịch [...] – Chương 9

Khi cha tôi say xỉn đánh đập, tôi tưởng tượng mình là một người đàn ông cao lớn, mạnh mẽ, chỉ cần một đấm là khiến lão ta gục xuống.

Khi bị bạn học chê nghèo, xem thường, tôi tưởng tượng mình là thiếu gia nhà giàu, tất cả đều sẽ phải cúi đầu nịnh nọt tôi.

Tôi luôn tin rằng — mình là một thiên tài. Một ngày nào đó, tất cả những người đó sẽ phải quỳ gối trước tôi.

Tạ Từ Doanh là người duy nhất từng tử tế với tôi.
Cô ấy đưa ô cho tôi trong ngày mưa. Tôi vẫn nhớ rất rõ mùi mưa trộn với hương nước giặt từ áo cô ấy.

Một mùi hương khác biệt — sạch sẽ, thuần khiết.

Từ đó, cô ấy thường xuyên xuất hiện trong nhật ký của tôi.
Tôi viết về gương mặt trắng hồng của cô ấy, vóc dáng thanh mảnh, thành tích học tập luôn đứng đầu…

Dần dần, trong nhật ký của tôi, chúng tôi đã ở bên nhau.

Tôi biết — đó là tưởng tượng.

Nhưng tôi cũng biết — tôi cần nó để sống.
Chỉ khi được ở cạnh “Từ Doanh trong tưởng tượng”, tôi mới cảm thấy mình đang tồn tại.

Nhưng rồi cô ấy tốt nghiệp và ra nước ngoài.
Chắc hẳn cô ấy cũng nghĩ tôi là kẻ vô dụng.

Tôi bắt đầu nỗ lực điên cuồng.
Tôi làm quen với những người quyền lực, những kẻ tay đã nhuốm máu.
Họ cần một kẻ chịu tội thay, và tôi — tình nguyện.

Tôi cắt mái tóc dài che mắt, và nhận ra vẻ ngoài của mình rất được phụ nữ ưa thích.

Tôi bắt đầu kể câu chuyện của tôi và Từ Doanh. Không ngờ lại khiến mọi người rơi nước mắt.
Tình yêu thầm lặng của tôi cuối cùng cũng được nhìn thấy, được thấu hiểu.

Tôi càng điên cuồng hơn.
Tôi làm đủ thứ — từ dắt gái vị thành niên, buôn lậu, dọn rác cho mấy cậu ấm gây tai nạn rồi bỏ trốn…

Cậu hỏi tôi có thấy tội lỗi không à?
Trừ Từ Doanh, tất cả đều là người qua đường.

Sau đó tôi thực sự thành công.
Ngay cả những người từng coi tôi như cặn bã cũng phải cúi đầu chào hỏi.

Từ giây phút đó, trong tôi đã tin chắc —

Tôi và Từ Doanh đã từng ở bên nhau.

Một người như tôi — xuất sắc đến vậy, thì sao lại không có khả năng chứ?

Tôi nhớ cô ấy. Nhớ đến phát điên.

Nhưng cô ấy vẫn không để ý tới tôi.
Cô ấy giận à?

Nhưng tôi đã thành công đến thế này rồi…

Cô ấy dựa vào đâu mà không nhìn tôi nữa?!

Và rồi… La Hân xuất hiện.

Cô ấy là người giống Tạ Từ Doanh nhất, ngoan ngoãn nghe lời tôi, luôn rụt rè e sợ — khiến tôi lần đầu tiên trong đời cảm nhận được một loại ưu thế tuyệt đối.

Chỉ là… sáng hôm sau, khi La Hân dùng ánh mắt dè dặt nhìn tôi, tôi lại đột nhiên nổi giận.

Ánh mắt đó không phải là của Từ Doanh.
Ánh mắt của cô ấy luôn tự tin, luôn kiêu ngạo. Cô ấy sẽ không bao giờ nhìn tôi như kẻ dưới.

Tôi tìm rất nhiều cô gái — tất cả đều có điểm giống Từ Doanh, nhưng không ai là cô ấy cả.

Khi Từ Doanh trở về nước, tôi tổ chức một buổi đón chào long trọng cho cô ấy, dùng toàn bộ mạng lưới truyền thông để vây quanh sân bay, để ép cô ấy phải đối diện với tôi.

Tôi nhìn thấy sự bối rối và sững sờ trong mắt cô ấy — người con gái luôn kiêu hãnh ấy, giờ lại đứng giữa đám đông phóng viên mà lúng túng và bất lực.

Tôi biết… đã đến lúc tôi nên xuất hiện.
Tôi nên “cứu” lấy công chúa của mình.

Còn La Hân?
Một bản sao.
Một món đồ thế thân.
Tới lúc đó… nên biết điều mà biến mất.

Nhưng… Từ Doanh lại nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ, lạnh nhạt hỏi:

“Anh là ai?”

Cô ấy… quên tôi rồi.

Tại sao chứ?
Từng ấy kỷ niệm ngọt ngào, từng cái ôm, từng nụ hôn, từng ánh mắt trìu mến…
Cô ấy quên hết?
Hay là vẫn coi thường tôi như xưa?

Khi tôi tỉnh lại hoàn toàn, tôi đang nằm trên một chiếc giường sắt lạnh băng trong nhà tù.

Mọi thứ xung quanh ẩm thấp, u ám, nặng mùi mục nát.

Không thể nào.

Rõ ràng tôi đã thành công.
Rõ ràng tôi và Từ Doanh đang sống hạnh phúc trong biệt thự lớn của chúng tôi, cô ấy sẽ nấu bữa sáng, tôi sẽ hát tặng cô ấy một khúc guitar như hồi tiệc tốt nghiệp…

Tôi không thể ở đây.

Đây chắc chắn là một cơn ác mộng.

Tôi phải ngủ lại, phải quay về giấc mơ kia.

Chắc chắn… chỉ cần tôi ngủ đủ lâu… tôi sẽ lại tỉnh dậy bên cạnh Từ Doanh.

Vì cô ấy… chắc chắn vẫn đang chờ tôi ở nhà.

Toàn văn hoàn.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...