Váy Công Chúa 99 [...] – Chương 8

8

Nói xong, cô ta lại trở nên yên lặng, ánh mắt nhìn tôi quái dị, giọng nói nhẹ bẫng:

“Cậu cũng trọng sinh đúng không, Thẩm Đường?”

Giữa những lời lảm nhảm rối loạn của Trần Tiểu Nhiễm, tôi cuối cùng cũng hiểu ra — cô ta cũng trọng sinh.

Kiếp trước, cô ta chết dưới tay Từ Chí Cường.

Sau khi tôi chết, chẳng bao lâu sau ông ta cũng mất việc.

Những việc làm mờ ám của ông ta sau lưng ba tôi bị lôi ra ánh sáng, đủ để ngồi tù mười năm.

Để thoát tội, hắn thậm chí còn muốn ép Trần Tiểu Nhiễm đứng ra gánh hết mọi trách nhiệm.

Dĩ nhiên cô ta không đồng ý, hai bên cãi nhau, Từ Chí Cường trong cơn điên đã đập chai rượu vào đầu cô ta, giết chết cô ta tại chỗ.

Được sống lại một lần, nhưng nguy cơ mất việc vẫn không biến mất.

Từ Chí Cường ngày ngày uống rượu giải sầu ở nhà, rồi trút hết bực dọc lên người Trần Tiểu Nhiễm.

Cuối cùng, trong một đêm, hắn uống đến nôn mửa, nghẹn chết ngay trên sàn.

“Dựa vào đâu mà mày được làm tiểu thư hào môn, còn tao chỉ là con gái một thằng tài xế?!”

Giọng Trần Tiểu Nhiễm cao vút đầy cay độc, ánh mắt nhìn tôi như muốn tôi cũng chết theo cho hả giận.

Tôi lặng lẽ nhìn cô ta, giọng bình thản:

“Chuyện này không liên quan đến thân phận. Hồi quân sự, chính mày tự ý mặc váy công chúa để gây chú ý với huấn luyện viên.”

“Bị phạt xong thì giận cá chém thớt, đổ hết lỗi lên đầu tao, còn vu oan tao ăn cắp chiếc váy triệu bạc.”

“Mấy chuyện đó chẳng liên quan gì đến xuất thân. Mày đã ác ý thì đừng lấy hoàn cảnh ra làm cớ.”

“Dù mày có là tiểu thư thật đi chăng nữa, thì cũng sẽ tức giận khi người khác không nịnh nọt mày, rồi tìm cách hại họ.”

“Trần Tiểu Nhiễm, bản chất mày đã là người xấu. Điều kiện sống không thể dạy mày tử tế.”

“Nghèo không phải lý do để làm điều ác.”

“Đủ rồi!”

Cô ta đột ngột hét lên, cắt ngang lời tôi.

“Mày có tư cách gì mà lên mặt dạy đời ở đây? Dù sao tao cũng chẳng trốn được nữa, chết thì chết, tao phải kéo mày chết chung!”

Đôi mắt Trần Tiểu Nhiễm đỏ rực, tơ máu giăng đầy, như một con dã thú phát điên.

Đèn trong phòng đột ngột bật sáng, tôi mới nhận ra xung quanh đầy bột mì.

Không khí trong phòng bí bách, ép người đến nghẹt thở.

Trần Tiểu Nhiễm bước đến bên bình gas, nở nụ cười vặn vẹo:

“Lần trước tao quay lại quá muộn. Nhưng lần này… lần này nhất định tao sẽ thắng!”

Tôi lập tức nhận ra — chỉ cần cô ta châm lửa, căn phòng này sẽ trở thành hiện trường lý tưởng cho một vụ nổ bụi.

Ngay lúc cô ta chuẩn bị vặn van bình gas, tôi cố vắt óc tìm cách nói gì đó để kéo dài thời gian.

Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cửa phòng bị đạp tung, cảnh sát trang bị đầy đủ lao vào.

Tôi được giải cứu ngay lập tức, còn Trần Tiểu Nhiễm hoảng loạn bỏ chạy, cuối cùng vẫn gây ra một vụ nổ nhỏ.

May mà chỉ mình cô ta bị thương, lần nữa lại được đưa vào bệnh viện.

Khi cô ta tỉnh lại, tôi đã cố ý đến bệnh viện một chuyến.

Trần Tiểu Nhiễm bị trói chặt trên giường bệnh bằng dây cố định, toàn thân không thể cử động.

Vừa thấy tôi, cô ta giãy giụa điên cuồng, mắt đỏ ngầu:

“Thẩm Đường! Tao muốn giết mày!”

“Tại sao mày lúc nào cũng gặp may? Lại được cứu nữa?!”

Tôi từ tốn ngồi xuống ghế, bình thản đáp:

“Đây không phải là may mắn, mà là chuẩn bị trước.”

Tuy Trần Tiểu Nhiễm bất ngờ bắt cóc tôi, nhưng từ sau khi trọng sinh, tôi đã thay đồng hồ — bên trong có gắn thiết bị định vị.

Chỉ cần mất liên lạc với tôi, gia đình sẽ lần theo tín hiệu mà tìm được chỗ tôi bị giữ.

Tôi giơ cổ tay lên, lắc nhẹ chiếc đồng hồ:

“Nó còn có chức năng ghi âm. Tất cả những gì mày nói hôm đó, đều được ghi lại rõ ràng.”

“Trần Tiểu Nhiễm, chúc mừng nhé. Thời hạn bóc lịch của mày lại được gia hạn thêm rồi.”

Cô ta trừng mắt, hét lên:

“Không! Tao không muốn ngồi tù!”

Tôi im lặng nhìn cô ta vài giây, sau đó khẽ gật đầu:

“Cũng đúng. Ngồi tù có khi còn quá nhẹ cho mày. Nhưng tao có một chỗ khác — bệnh viện tâm thần, rất hợp với loại như mày đấy.”

Cô ta lập tức sững người.

Tôi cười nhạt:

“Chúc may mắn.”

Không lâu sau, vụ án được đưa ra xét xử. Trần Tiểu Nhiễm bị xác định mắc bệnh tâm thần, bị đưa vào trại điều trị bắt buộc.

Trước lúc đi, cô ta vẫn gào rú muốn tôi chết theo.

Nhưng lần này, cô ta hoàn toàn bị khống chế, không còn cơ hội vùng vẫy nữa.

Tôi trở về cuộc sống yên ổn, cho đến vài tháng sau, nghe tin Trần Tiểu Nhiễm đã nhảy lầu tự sát trong bệnh viện.

Lúc chết, cô ta còn hét lớn:

“Cho tôi thêm một lần nữa! Tôi nhất định sẽ không thua!”

Đáng tiếc, đời này… làm gì có nhiều lần làm lại đến vậy.

Cuộc sống tôi ngày càng tươi sáng.

Còn có người… cuối cùng chỉ còn lại một nắm tro tàn.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...