Vì Anh Không Biết [...] – Chương 8

“Anh đã phá rối hôn lễ của chúng tôi đủ rồi.”

“Bảo vệ, đưa người này ra ngoài.”

“Không!” Thẩm Cảnh Thâm gào lên tuyệt vọng.

“Nhược Khê, em thật sự muốn lấy anh ta sao?”

“Em quên quá khứ của chúng ta rồi sao?”

Tôi nhìn anh, bình thản đáp.

“Tôi chỉ nhớ sự phản bội của anh.”

“Còn những thứ khác, tôi đã quên sạch.”

Thẩm Cảnh Thâm bị kéo ra ngoài.

Tiếng anh hét gọi ngày càng xa.

“Nhược Khê, anh sẽ không từ bỏ đâu!”

“Anh nhất định sẽ chờ em!”

Nhưng cánh cửa nhà thờ đã khép lại.

Thẩm Cảnh Thâm bị đưa lên chuyến bay quay về nước.

Trên máy bay, anh hoàn toàn suy sụp.

Lúc thì bật khóc, lúc lại cười như kẻ điên, lẩm bẩm một mình.

Tiếp viên hàng không đều lo lắng về trạng thái tinh thần của anh.

Về đến trong nước, Thẩm Cảnh Thâm bắt đầu sa vào rượu chè.

Không công việc, không thu nhập, sống nhờ vào trợ cấp.

Ngày nào anh cũng lang thang trong quán bar.

Dùng cồn để làm tê liệt chính mình.

Tối hôm đó, tivi trong quán bar đang phát trực tiếp đám cưới của tôi.

Tôi mặc váy cưới xinh đẹp, cười rạng rỡ như hoa.

Lúc chú rể cúi xuống hôn tôi, tôi không né tránh.

Chúng tôi trông thật xứng đôi, thật hạnh phúc.

Thẩm Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào màn hình, tay cầm ly rượu run lên.

Bỗng nhiên, một cơn đau nhói quặn thắt trong ngực.

Anh há miệng, máu phun ra thành dòng.

Anh ngã xuống sàn, ý thức dần mờ đi.

Thứ cuối cùng anh nghe được…

Là lời chúc phúc vang lên từ tivi.

11

Thẩm Cảnh Thâm lại một lần nữa bị đưa vào bệnh viện.

Lần này còn nghiêm trọng hơn – xuất huyết dạ dày, chức năng gan tổn thương nặng.

Bác sĩ cảnh báo nếu còn tiếp tục uống rượu, e rằng ngay cả mạng sống cũng không giữ nổi.

Nằm trên giường bệnh, Thẩm Cảnh Thâm mở điện thoại, vào lại ứng dụng mạng xã hội.

Tài khoản của tôi, anh vẫn luôn theo dõi.

Dù tôi đã cài đặt quyền riêng tư, anh không thể xem được trạng thái mới nhất.

Nhưng thỉnh thoảng, vài người bạn chung vẫn chia sẻ lại hình ảnh của tôi.

Tấm ảnh mới nhất, là tôi và chồng đang hưởng tuần trăng mật bên bờ biển.

Tôi mặc váy trắng, nụ cười rạng rỡ dịu dàng.

Anh ấy ôm tôi từ phía sau, cả hai trông thật hạnh phúc.

Dòng trạng thái viết: “Ngắm hoàng hôn đẹp nhất cùng người mình yêu nhất.”

Phía dưới là hàng loạt lượt thích và lời chúc phúc.

Thẩm Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu.

Rồi đột nhiên, anh ném điện thoại vào tường.

Sau khi xuất viện, Thẩm Cảnh Thâm cố gắng quay lại làm việc.

Nhưng giới cổ vật là một vòng tròn khép kín, chuyện bê bối của anh đã lan truyền khắp nơi.

Không ai muốn hợp tác với một người có vấn đề đạo đức như anh.

Anh nộp đơn khắp nơi, nhưng không nơi nào hồi âm.

Cuối cùng, chỉ có thể đi làm thuê cho một tiệm cầm đồ nhỏ.

Thường ngày, anh lẩm bẩm một mình, nói chuyện với khoảng không.

“Nhược Khê, em quay lại đi…”

“Anh biết mình sai rồi, xin em tha thứ cho anh…”

“Đừng lấy người khác, anh xin em…”

Hàng xóm xung quanh đều nói anh điên rồi.

Cuối cùng, Thẩm Cảnh Thâm bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

Bác sĩ chẩn đoán anh mắc chứng trầm cảm nặng, kèm hoang tưởng bị hại.

Cần phải điều trị nội trú dài hạn.

12

Cuộc sống trong bệnh viện tâm thần đơn điệu và lặp lại.

Thẩm Cảnh Thâm được sắp xếp vào phòng bệnh số 17.

Ở đây có đủ mọi kiểu bệnh nhân tâm thần.

Có người suốt ngày khóc lóc, có người cười ngặt nghẽo, có người không nói một lời.

Còn Thẩm Cảnh Thâm, mỗi ngày đều lặp đi lặp lại đúng một cái tên.

Người đàn ông ấy gầy đến chỉ còn da bọc xương, tóc bạc trắng, trông già hơn tuổi thật cả chục năm.

Hai năm sau, tôi sinh một bé trai.

Tin tức này được giới truyền thông đưa tin rầm rộ.

Tiêu đề là: 【Nữ cường nhân thương giới Lâm Nhược Khê hạ sinh quý tử, gia đình ba người hạnh phúc viên mãn】

Ảnh đính kèm là tôi ôm con trong vòng tay, chồng đứng cạnh dịu dàng nhìn tôi và đứa bé.

Bức ảnh ấy lọt vào bệnh viện tâm thần.

Một nhân viên hộ lý tò mò đưa cho Thẩm Cảnh Thâm xem.

“Anh xem, người phụ nữ này có con rồi.”

“Đẹp thật đấy, chồng cô ấy cũng bảnh bao.”

“Còn đứa nhỏ nữa, đáng yêu ghê.”

Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh, toàn thân Thẩm Cảnh Thâm cứng đờ.

Tôi đang ôm con, rạng rỡ mỉm cười.

Ánh sáng tình mẫu tử bao trùm cả khuôn mặt.

Hạnh phúc, tròn đầy.

Nhưng người đàn ông bên cạnh tôi lại không phải anh.

Đột nhiên, Thẩm Cảnh Thâm phát ra một tiếng gào xé ruột gan.

Rồi lao đầu điên cuồng vào tường.

Từ ngày hôm đó, anh không bao giờ tỉnh táo lại nữa.

Anh hoàn toàn phát điên.

Ngày nào cũng chỉ biết gọi tên tôi, hoặc lẩm bẩm những câu vô nghĩa.

Mười năm sau, trong một mùa đông lạnh lẽo, Thẩm Cảnh Thâm qua đời.

Anh chết trên giường bệnh, cô độc và lặng lẽ.

Cuối cùng, chính quyền địa phương đến xử lý hậu sự cho anh.

Không hoa viếng.

Không người đưa tiễn.

Không ai khóc thương.

Anh được chôn sơ sài trong một nghĩa trang vô danh.

Trên bia mộ chỉ khắc vỏn vẹn tên và năm sinh năm mất.

Còn tôi, lúc đó đang ở một đất nước khác.

Cùng chồng và con tận hưởng những ngày tháng gia đình đầm ấm.

Cái tên “Thẩm Cảnh Thâm”…

Tôi đã sớm quên từ lâu.

【Toàn văn hoàn】

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...