Việt Xuân – Chương 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sư tỷ tốt của ta, Việt Xuân kiếm mà ngươi ngày đêm mong nhớ, chính là nguyên nhân hại ch/3t người cha coi ngươi như châu như ngọc."

Nàng sắp ch/3t rồi, còn muốn nói ra những lời này để làm người ta buồn nôn. Nỗi tức giận và đau buồn đan xen trong lồng n.g.ự.c ta.

Ta chĩa mũi kiếm vào tim nàng, đó chính là nơi chứa linh ngọc bản mệnh của nàng.

"Sở Dao, ta cũng từng thật lòng coi ngươi là sư muội."

Sở Dao nhíu mày, hoàn toàn là bộ dạng chua ngoa cay độc, cười lạnh nói: "Ngươi tưởng ta không biết sao? Ngày đó trong rừng chướng khí, ta cũng thật lòng coi ngươi là sư tỷ. Ta cũng từng được ngươi ôm vào lòng, nghe tiếng chướng khí ăn mòn lưng ngươi, sư tỷ, ngày đó thật lạnh. Ngươi tưởng cả Trường Hư môn đều thích ta sao? Chỉ có mình sư tỷ yêu thương ta thôi. Ta cũng từng cảm động vì ngươi, nhưng sau đó, lại càng hận ngươi, ai cho phép ngươi thuần khiết, nồng nhiệt như vậy, càng khiến ta trở nên xấu xa.

"Sư tỷ tốt của ta, linh ngọc, không có tim."

Ngay lúc kiếm của ta sắp rơi xuống, Sở Dao rưng rưng nước mắt hét lớn: "Sư tỷ, ta chỉ muốn sống sót, như vậy cũng sai sao?"

Linh ngọc vỡ nát, ân oán được báo, chỉ vậy thôi.

Ta mỉm cười nói: "Sai."

Đại nhân là ai? Ta chỉ biết được một chữ Đông từ Sở Dao. Theo dấu vết truy lùng vòng vo một hồi, vậy mà lại là ma huyệt mà ta và Trạm Tịch từng đến.

Tạ Trường Khanh nghe ta kể lại chuyện xảy ra trong ma huyệt, không khỏi nghiến răng, âm dương quái khí nói: "Vị hôn phu được nuôi từ nhỏ của ngươi còn chưa mặc đồ hỷ, ngươi lại đi vén khăn của một hòa thượng."

Ta không khỏi đau đầu, có vị hôn phu được nuôi từ nhỏ, thật khó nuôi, ta hôn nhẹ lên môi hắn một cái, sắc mặt hắn mới dễ nhìn hơn.

Đi dọc đường, mới biết sơn hà biến đổi, khắp nơi đều là vết thương. Xương trắng chất thành núi, đất đai ăn mòn linh khí.

Kết quả, Tạ Trường Khanh, ma quân này, cười tủm tỉm trói ta mấy vòng, còn tự mình vẽ mười mấy lớp kết giới nhỏ, cầm Nhận Tuyết kiếm, bóng lưng rời đi vô cùng tiêu sái.

Hắn nói, vị hôn phu đi đánh đánh gi/3t gi/3t, trang chủ phu nhân cứ ngồi hưởng thành quả.

Ta tức giận nghiến răng, lại không nhịn được rơi lệ.

Ta biết, hắn chính là thích ra oai.

Đợi đến khi ta giải hết mấy trận pháp lằng nhằng này, cầm Việt Xuân kiếm chạy đến, ma huyệt đã bị san phẳng, ma//u trên mặt đất nhiều như vậy, không biết có ma//u của Tạ Trường Khanh hay không.

Núi non sụp đổ, còn đáng sợ hơn cả chiến trường thượng cổ.

Ta nhìn thấy hoa sen vàng héo úa, ta men theo đó tìm kiếm, Trạm Tịch nằm trên đất, ma//u me be bét, áo cà sa rách nát, Xá lợi tử rơi rụng không tìm thấy, hắn đã thoi thóp, nhưng lại bình tĩnh hơn so với mọi lần ta gặp hắn.

Ta ngồi xổm xuống, run rẩy gọi hắn: "Tiểu sư phụ."

Hắn cố gắng mở mắt: "Việt cô nương, ngươi đến rồi. Đi về phía đông, hắn ở đó."

Ta sợ hãi tột độ, liên tục truyền chân khí cho hắn, ta sợ hắn ch/3t, liền nói chuyện linh tinh với hắn.

"Tiểu sư phụ, Phật cũng sẽ ch/3t sao?"

"Việt cô nương, ta không phải Phật, ta sẽ ch/3t."

"Tiểu sư phụ, ngươi vẫn chưa học được cách thiên vị sao?"

Lần này Trạm Tịch nhắm mắt rất lâu, lâu đến mức ta tưởng hắn đã ch/3t, hắn bình tĩnh nói: "Không, ta đã học được."

Hắn từng vượt qua ngàn dặm để tìm một cô nương đang đau đớn quỳ gối trong tuyết, nàng ngẩng đầu nghiêm túc nói "Ta tên Việt Xuân", lại có người từng cười tủm tỉm vén khăn voan đỏ của hắn trong hang động âm u lạnh lẽo hỏi "Tiểu sư phụ, sao ngươi lại để tóc dài vậy?", nàng từng vui mừng vì một đóa hoa sen vàng nở rộ, hỏi "Chúng sinh là gì" trên con đường đầy hoa dại ngập tràn ánh nắng, nàng từng vung kiếm gi/3t ác long dưới ma nhai, gặp gỡ hắn trong biển ma//u.

Không Minh đại sư nói hắn không yêu bất cứ thứ gì trên thế gian, nhưng bây giờ lại vì một cô nương, hắn đã yêu vạn vật trên thế gian.

"Tiểu sư phụ, ngươi sẽ ch/3t sao?"

Hắn cười: "Ta sẽ không. Nhưng nếu ngươi không đi, hắn sẽ ch/3t."

Ta tháo hoa sen vàng sáng chói trên chuôi kiếm của mình, trân trọng cài lên n.g.ự.c hắn. Ta tin hắn, Trạm Tịch nói hắn sẽ không ch/3t, liền sẽ không ch/3t.

Quan đẹp edit truyện hay, truyện lúc hay lúc dở, Quan lúc nào cũng đẹp 😚

Ta chưa bao giờ có cơ hội gặp lại Trạm Tịch để hỏi hắn, giấc mơ hắn mơ thấy trong ảo cảnh rốt cuộc là gì.

Ta chạy đến gặp Tạ Trường Khanh, quả nhiên như lời Trạm Tịch nói, Tạ Trường Khanh chỉ còn cách cái ch/3t một chút.

Thì ra Đông, là Đông Nhai đạo quân.

Kẻ khiến Tạ Trường Khanh nhập ma, là hắn.

Kẻ gi/3t cha mẹ ta, là hắn.

Kẻ hủy diệt Trường Hư môn, là hắn.

Kẻ muốn sinh linh lầm than, cũng là hắn.

Thù hận chồng chất, tâm mang thiên hạ, Việt Xuân kiếm trong tay ta lại phát huy hiệu quả xẻ núi chặn biển, Đông Nhai đạo quân vốn đã bị trọng thương sau trận chiến với Tạ Trường Khanh và Trạm Tịch, chiêu cuối cùng của Phong Lai Vãn rốt cuộc cũng được ta thi triển, ta một kiếm hủy diệt nguyên thần của Đông Nhai đạo quân.

Tạ Trường Khanh bị thương đến mức gần ch/3t, vẫn còn sức để khen ngợi ta: "Tiểu phu nhân của ta làm tốt lắm."

Ta nghiến răng nghiến lợi: "Trở về ta sẽ tính sổ với ngươi."

Ngọc Thanh chân nhân sau khi tỉnh lại, cuối cùng cũng biết được sự thật, khi ta đi ngang qua ông ấy, gương mặt sư phụ già đi từng chút một, ông ấy khẽ nói: "Việt Xuân, ta đã sai nhiều năm rồi.”

“Con luôn rất giống Nhẫn Đông."

Sơn hà đột nhiên khôi phục, tiếng tụng kinh vang lên, hoa sen vàng nở rộ đến tận chân trời, mọi sinh linh đều bắt đầu sinh sôi nảy nở, ma khí không thể trốn tránh, dưới kim quang không có chỗ ẩn nấp, cuối cùng cũng rút lui, trả lại sơn hà một mảnh thanh tịnh.

"Tiểu sư phụ đã thành Phật."

12

Bạch Toại mất đi một cánh tay, cuối cùng cũng một mình gánh vác Trường Hư môn, sư phụ sau khi giác ngộ liền không muốn xuất thế nữa, Bạch Toại còn phải chăm sóc một sư đệ điên điên khùng khùng.

Hoa của Tàng Kiếm sơn trang năm sau đẹp hơn năm trước, Tạ Trường Khanh trọng tố căn cốt, mặt dày không chịu đi.

Hắn nào phải là vị hôn phu được nuôi từ nhỏ, vị hôn phu được nuôi từ nhỏ nào lại ép trang chủ phu nhân thành thân bái đường.

Tạ Trường Khanh lại rất có lý, nói năng hùng hồn:

"Trang chủ vang danh thiên hạ, phải bái đường trước đã, kẻo quên mất hiền phu."

Ta nhìn hắn cười, chỉ có thể nói một tiếng, được.

(Hoàn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...