Vừa Đòi Ly Hôn [...] – Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

22.

 

Không lâu sau, Tần Việt đã tìm đến.

 

Thấy tôi đang bám vào đám cỏ khô ven sông, anh lập tức cởi chiếc áo bông trên người rồi nhảy xuống.

 

"Tịnh Tuyết đừng sợ, anh đến cứu em đây."

 

Nhìn thấy Tần Việt, nước mắt tôi lập tức tuôn ra.

 

Cho đến tận lúc này, tôi mới cảm thấy sợ hãi.

 

Cũng may mắn là hôm nay tôi mặc chiếc áo khoác len mà gia đình đặc biệt gửi cho, tốc độ thấm nước không nhanh và nhiều như áo bông.

 

Nếu không, tôi đã sớm bị chiếc áo bông nặng trịch kéo chìm xuống nước rồi.

 

23.

 

Lên bờ, Tần Việt vội vàng dùng áo bông của mình quấn lấy tôi rồi bế lên.

 

Lúc này tôi mới run rẩy nói:

 

 "Uyển Uyển, Uyển Uyển cô ấy cũng rơi xuống nước, hình như bị cuốn đi rồi."

 

Nghe lời tôi nói, Tần Việt lập tức nói: 

 

"Em đừng hoảng, anh đi gọi người đến giúp ngay."

 

"Vâng!" Tôi cụp mắt xuống, "vâng" một tiếng.

 

24.

 

Tối hôm đó.

 

Với sự huy động của cả làng, Trần Uyển đã được vớt lên ở hạ lưu sông.

 

Tôi cũng vì ngâm mình trong nước lạnh quá lâu mà lên cơn sốt cao, được Tần Việt đưa đến bệnh viện thị trấn ngay trong đêm.

 

Lúc tôi hạ sốt tỉnh lại, hai đồng chí công an bước vào, hỏi tôi về tình hình lúc đó.

 

Tôi lập tức vừa khóc vừa nói với vẻ mặt đầy hối hận: 

 

"Đều là do con không tốt, đã không kịp kéo Uyển Uyển lại!"

 

"Lúc cô ấy rơi xuống nước, vốn dĩ con đã kéo được cô ấy rồi."

 

"Nhưng sức con không đủ lớn, ngược lại còn bị cô ấy kéo xuống nước."

 

"Đến lúc con bám vào được mấy cụm cỏ khô ven sông rồi hoàn hồn lại, thì cô ấy đã biến mất trong dòng sông rồi!"

 

Nghe lời tôi nói, một nữ công an trong số đó vội vàng an ủi tôi: 

 

"Đồng chí Mai, đây không phải lỗi của cô."

 

"May mà cô đã nắm được mấy cọng cỏ, nếu không e là cô cứu người không thành lại còn bị liên lụy."

 

Nghe vậy tôi chỉ một mực khóc lóc: 

 

"Uyển Uyển bây giờ không còn nữa, con biết ăn nói với chú thím thế nào đây!"

 

Công an nghe xong liền nói:

 

 "Bên phía người thân của cô ấy, chúng tôi sẽ đi thông báo. Cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chúng tôi không làm phiền nữa."

 

Tôi nức nở không trả lời.

 

Tần Việt thấy vậy liền đứng dậy, tiễn hai đồng chí công an ra về.

 

Rồi anh kéo chăn lại cho tôi: "Tịnh Tuyết, đó không phải lỗi của em, đừng nghĩ nhiều quá, ngủ thêm một lát nữa đi."

 

Tôi "vâng" một tiếng, nằm lại vào chăn rồi nhắm mắt lại.

 

24.

 

Hơn hai tháng sau, tôi và Tần Việt lên chuyến tàu đi Bắc Kinh.

 

Trước khi đến trường nhập học, tôi dẫn Tần Việt về nhà một chuyến.

 

Em gái thấy tôi về, mừng rỡ lao vào lòng tôi.

 

"Chị, chị về rồi?!"

 

Nhìn nụ cười của em và vẻ mặt vui mừng của bố mẹ, tôi cũng không nhịn được mà mỉm cười.

 

Đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má em gái, tôi cười giới thiệu Tần Việt với họ: 

 

"Bố mẹ, đây là Tần Việt..."

 

Nghe lời tôi nói, bố mẹ mới hoàn hồn lại, vừa lau nước mắt vừa mời chúng tôi vào nhà.

 

Còn về những lời la lối của nhà họ Trần ở đối diện.

 

Có lời khai của công an ở đó, chứng minh rằng chính tôi suýt nữa đã bị Trần Uyển hại c h í c , họ có thế nào cũng không dám đến nhà tôi gây sự.

 

Lần này, tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt cho bản thân và gia đình mình!

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...