Xuân Phong Độ – Chương 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi rời khỏi sân, ta tình cờ nhìn thấy quản gia bước tới bên Vân Cảnh, thì thầm điều gì đó.

 

“…Cố thừa tướng đã đợi ở tiền sảnh một lúc lâu rồi, điện hạ thấy sao…”

 

Vân Cảnh nghiêng đầu ho khan, phải một lúc sau mới dừng lại, hắn khẽ kéo lại áo choàng, đôi mày thanh đạm lộ rõ vài phần áy náy.

 

“Miểu Miểu đã đi cùng quận chúa, bản vương lại vừa nhiễm phong hàn, nếu gặp phụ thân nàng, chẳng may lây bệnh thì không tốt.

 

“Ngươi đi truyền lời, nói rằng khi bản vương khỏe lại, chắc chắn sẽ cùng Miểu Miểu đích thân tới thăm.”

 

Ta: “……”

 

Đây là cái mà hắn gọi là để cho hắn lo sao?

 

14

 

Người ta sắp mất mạng đến nơi, còn hắn chỉ bị cảm lạnh thôi mà!

 

Rõ ràng là Vân Cảnh rất biết nặng nhẹ, việc nào quan trọng hơn hắn nắm rõ vô cùng.

 

Quận chúa Tân Dương ngoảnh lại nhìn, cười nhạo: “Sao, ngươi đau lòng vì cha ngươi và cả gia tộc của ông ấy à?”

 

Ta cau mày: “Dù sao đó cũng là cha ruột ta. Điện hạ sao có thể để người phải ngồi đợi trong tiền sảnh suốt nửa canh giờ?”

 

Ta kéo ngăn kéo nhỏ trong xe ngựa, lấy thêm một nắm mận khô.

 

“Dù sao cũng phải mang cho người một chén trà chứ.”

 

Quận chúa Tân Dương: “……”

 

Phải thừa nhận là gia cảnh của quận chúa Tân Dương rất tốt, ngay cả chiếc xe ngựa cũng vô cùng thoải mái.

 

Ta lấy một chiếc đệm mềm để dựa vào, chợt nhớ ra điều gì đó: “Sao không thấy Tiêu Kỳ?”

 

Thường ngày quận chúa Tân Dương hay sai bảo người này làm đủ thứ việc.

 

Quận chúa Tân Dương bĩu môi.

 

“Ngày lành như vậy, nhắc tới hắn làm gì cho xui xẻo!”

 

Ồ.

 

Xem ra lại bị người ta cho ăn bế môn rồi.

 

Ta luôn biết điều, những việc không nên hỏi thì tuyệt đối không hỏi, nhưng ta không hỏi không có nghĩa là người khác không muốn nói.

 

Phải nói rằng biệt viện của quận chúa Tân Dương ở ngoại ô kinh thành này thật dễ chịu.

 

Không chỉ ấm áp mà còn yên tĩnh.

 

Nhưng sự yên tĩnh này chẳng kéo dài lâu.

 

Trên bàn bài, quận chúa Tân Dương cau mày, bực dọc ném mạnh bài lá xuống.

 

“Rõ ràng hôn ước của ta với thái tử đã bị hủy, hắn còn không vừa ý cái gì nữa!”

 

Ồ, ồ.

 

Ta và Du Lan trao nhau ánh mắt hóng chuyện.

 

Du Lan hiểu ý, một lát sau lại bưng thêm một đĩa thỏ cay.

 

Ta: “……”

 

Quả không hổ danh là nha hoàn do chính tay ta đào tạo ra!

 

“Miểu Miểu, ngươi có nghe ta nói không đấy?” Quận chúa Tân Dương bực bội không thôi.

 

Ta dừng động tác gặm thỏ, do dự một chút:

 

“……Hay là, gọi vài công tử tới, để người luyện b.ắ.n cung thêm? Nhưng ta thấy cung thuật của người đã rất giỏi rồi, chi bằng qua đây ăn chút gì đi?”

 

Quận chúa Tân Dương càng thêm giận dữ.

 

“Kỹ thuật b.ắ.n cung này là do Tiêu Kỳ dạy ta, nhưng giờ thì sao? Gọi hắn đến đấu với ta, hắn cố tình thua hết lần này đến lần khác! Thật mất mặt! Còn gì là nam nhân nữa!”

 

Dù sao cũng là con trai của cựu thượng thư bộ Binh, bản lĩnh tất nhiên không tồi, nhưng ta không ngờ mối quan hệ giữa hai người lại... sâu đậm như vậy?

 

Nàng lại nhìn sang ta, vẻ mặt đầy bất lực.

 

“Ngươi cũng thế, người ta nói ăn cay sinh con gái, ăn chua sinh con trai, sao ngươi lại thay đổi thất thường như vậy?”

 

????

 

Ta chỉ ăn nhiều hơn một chút thôi mà? Ngươi giận nam nhân, sao lại nói ta?

 

“Chẳng qua là đầu bếp biệt viện cửa người nấu ăn quá ngon, về sau cho ta mượn một thời gian đi.”

 

Quận chúa Tân Dương lẩm bẩm điều gì đó, ta không nghe rõ: “Người có phải đang lén mắng ta không?”

 

Quận chúa Tân Dương: “……”

 

Đến khi chiều tà, chúng ta đang chuẩn bị quay về, lại nhận được tin sốc.

 

——Thái tử đã làm phản, dẫn quân ép cung!

 

15

 

Chuyện này nói bất ngờ cũng bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại, dường như cũng chẳng khó hiểu.

 

Thái tử mưu tính nhiều năm, thu phục không ít đại thần trong triều, nay bị phế, bao công sức đều đổ sông đổ biển, dù hắn có đồng ý, những kẻ cùng thuyền với hắn cũng chẳng cam lòng.

 

Sau lần quần thần dâng sớ trước đó, hoàng thượng làm sao không biết ai là người ủng hộ thái tử?

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ngay cả kẻ ngốc cũng biết tương lai của họ sẽ chẳng tốt đẹp gì, chi bằng làm liều một phen.

 

“Nghe nói Trấn Nam tướng quân đã dẫn quân trực tiếp phá cổng cung tiến vào.”

 

Yên Vương phái người tới báo tin, nói rằng kinh thành đang trong tình trạng hỗn loạn, bảo quận chúa Tân Dương tạm thời đừng quay về.

 

Vậy là ta cũng đành ở lại biệt viện ngoại ô này.

 

“Thượng thư bộ Lễ và người trong cung cấu kết với nhau, mới tạo cơ hội cho thái tử, giờ trong cung chắc chắn đã loạn cả lên rồi.”

 

Quận chúa Tân Dương nhìn ta, trấn an: “Yên tâm, cha ta đã dẫn người vào kinh thành rồi.”

 

Yên Vương dũng mãnh thiện chiến, chưa hẳn không thể đánh bại thái tử, nhưng ta vẫn không yên tâm.

 

Vân Cảnh vẫn còn ở trong thành!

 

Nếu thái tử dám g.i.ế.c cả cha hắn, thì tất nhiên cũng chẳng ngại g.i.ế.c đứa đệ đệ cùng cha khác mẹ!

 

Mặc dù hắn vốn không sống lâu được, nhưng tự mình c.h.ế.t và bị người khác g.i.ế.c vẫn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

 

Quận chúa Tân Dương chớp chớp mắt, đột nhiên cười nói: “Không ngờ, ngươi lại thích Tứ điện hạ đến vậy.”

 

????

 

Đây là lúc nào rồi mà ngươi còn có tâm tư buôn chuyện thế này?

 

Quận chúa Tân Dương đưa cho ta một đĩa bánh hoa phú dung.

 

“Yên tâm, Trấn Nam tướng quân không phải đối thủ của cha ta.”

 

Ta ăn gần hết đĩa bánh, nhưng rồi không thể nuốt thêm được nữa, đành khoát tay.

 

Cả đêm hôm đó ta trằn trọc không ngủ được, hiếm khi bị mất ngủ.

 

Thực ra từ rất lâu rồi, ta đã chuẩn bị tinh thần cho việc đứa nhỏ sẽ không có cha, nhưng đến giây phút này, ta chợt nhận ra mình dường như... vẫn còn hơi luyến tiếc.

 

Nhiều hình ảnh chớp qua trong đầu ta, khiến ta không thể không ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn ngơ ngắm trăng, lòng n.g.ự.c bỗng nhiên ngột ngạt vô cùng.

 

Xong thật rồi.

 

Vân Cảnh, ta dường như... không muốn làm quả phụ đâu.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...