Xuyên Thành Nữ Phụ [...] – Chương 5

Phó Chi Dục nhướn mày.

Tôi ngậm miệng lại ngay.

Anh “hừ” một tiếng, không thèm để ý đến tôi nữa, cầm bút lên chuẩn bị làm bài.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra điều gì đó.

Phó Chi Dục đang ghen rồi!

Điều này có nghĩa là… tôi có thể thoát khỏi số phận phá sản thảm thương sau này rồi sao?

Tâm trạng ủ rũ ban nãy bỗng nhiên biến mất, tôi thấy ngay cả cái mặt ngốc của Tống Phong cũng dễ thương hơn một chút.

Tôi cười toe toét, hỏi: “Phó Chi Dục, có phải cậu ghen không?”

Phó Chi Dục chẳng buồn liếc tôi một cái: “Cậu mơ à.”

Hừm, cái đồ tsundere.

Có lẽ cốt truyện thật sự đã thay đổi, cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc, Phó Chi Dục cũng không làm gì để đuổi học Tống Phong hay tôi, và tôi cũng suôn sẻ vượt qua từng nhiệm vụ một.

Tối hôm kết thúc kỳ thi đại học, chúng tôi đi ăn mừng cùng nhau. Tôi hoàn toàn buông thả bản thân, tranh thủ lúc Phó Chi Dục ra ngoài mua đồ, tôi và Tống Phong uống rất nhiều, ôm nhau vừa khóc vừa cười.

Tôi đập tay lên vai Tống Phong: “Cậu thật may mắn, ngay cả nữ chính cũng bị cậu lừa đi rồi.”

Tống Phong rõ ràng là đã say: “Hả? Con lợn nào? Lợn của ai chạy mất rồi?”

Chúng tôi mỗi người nói một chuyện: “Cậu nói đúng. Thế giới có 7,7 tỷ người, có 25,3 tỷ con gà. Nếu gà và con người đánh nhau, mỗi người trung bình sẽ phải đánh ba con gà. Hôm nay là thứ Năm, chuyển tôi 50, tôi sẽ giúp cậu đánh bại hai con gà.”

Mạc Dương Dương đứng bên cười không thở nổi.

Cuối cùng, Tống Phong tỉnh táo hơn một chút, nhưng giọng nói vẫn lè nhè: “Chị Lạc, cậu là chị duy nhất của tôi. Hôm nay là một ngày tốt lành, không bằng chúng ta…”

Tôi cũng say khướt: “Hả?”

“Tuyên thệ anh em đi!”

Tôi đã say đến mức mất hết lý trí, chưa nghĩ đã đồng ý ngay.

Mạc Dương Dương cố kéo chúng tôi lại nhưng không kịp.

Vừa định cúi đầu tuyên thệ thì Phó Chi Dục từ bên ngoài trở về, kéo tôi và Tống Phong ra ngay lập tức.

Anh trông rất đau đầu, đỡ tôi dậy rồi nói lời chào với mọi người trước khi dẫn tôi rời khỏi khách sạn.

Ngay gần khách sạn có một cửa hàng tiện lợi, Phó Chi Dục để tôi ngồi xuống chiếc ghế dài trước cửa, rồi cúi người dặn dò: “Ngồi yên ở đây, đừng đi đâu. Tôi vào mua thuốc giải rượu, sẽ ra ngay.”

Tôi mơ mơ màng màng gật đầu.

Khi Phó Chi Dục quay ra, tôi đã gục xuống ghế dài.

Anh thở dài, lại phải đỡ tôi dậy, để đầu tôi dựa lên vai anh, rồi bấm viên thuốc, lắc nhẹ tôi.

“Uống thuốc giải rượu đi.”

Tôi nuốt thuốc, cảm thấy tỉnh táo hơn một chút. Tôi nhìn Phó Chi Dục, rồi “òa” lên khóc.

“Phó Chi Dục, tôi không cố ý bắt nạt cậu đâu, cậu đừng giận tôi…”

Phó Chi Dục dở khóc dở cười: “Cậu bắt nạt tôi lúc nào?”

“Tôi mắng cậu, đánh cậu, ném sách của cậu, giẫm giày cậu, hu hu hu…”

Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ của Phó Chi Dục.

Tôi không hiểu: “Cậu cười gì thế?”

“Những cái đó không gọi là bắt nạt,” anh nhẹ nhàng xoa thái dương tôi, “Đó đâu phải bắt nạt.”

Hả? Sao tự nhiên lại có cảm giác như bị khiêu khích thế này?

Tôi chết tiệt lại cảm thấy ganh đua: “Vậy cậu nói xem, thế nào mới gọi là bắt nạt?”

Khuôn mặt của Phó Chi Dục đột nhiên phóng to trước mặt tôi, tôi theo phản xạ lùi lại, nhưng lại bị anh giữ chặt, không thể nhúc nhích.

Một cảm giác mềm mại truyền đến từ đôi môi, hơi thở chúng tôi hòa quyện vào nhau, nhiệt độ dần tăng lên, và sau đó, tôi cảm thấy một chút đau nhói nhẹ nhàng.

Phó Chi Dục cắn nhẹ môi tôi.

Anh mỉm cười, ánh mắt ngập tràn những tia sáng lấp lánh.

“Đây mới gọi là bắt nạt.”

Chương 13

Không lâu sau khi tốt nghiệp đại học, Tống Phong và Mạc Dương Dương đã kết hôn. Vào ngày cưới, tôi làm phù dâu cho họ.

Nhìn Tống Phong giờ đã mang dáng vẻ chín chắn, đầy phong thái của một người đàn ông trưởng thành, tôi mỉm cười tựa như một bà mẹ đầy tự hào.

Tống Phong từng rất nhiệt tình mời Phó Chi Dục làm phù rể, nhưng bị từ chối thẳng thừng.

Lý do là hồi cấp ba, Tống Phong thường xuyên chạy đến chỗ tôi, làm phiền tôi kể lại những câu chuyện về Tiểu Soái và Tiểu Mỹ, và điều đó đã khiến Phó Chi Dục ghi hận trong lòng.

Đến phần tung hoa cưới, Mạc Dương Dương nháy mắt với tôi, rồi ném bó hoa hồng trắng thẳng vào tay tôi một cách hoàn hảo.

Mọi người xung quanh bắt đầu trêu chọc Phó Chi Dục.

Tôi và anh mỉm cười nhìn nhau, chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay tôi lấp lánh dưới ánh đèn.

Phó Chi Dục nắm lấy tay tôi: “Đã đến lúc thay bằng nhẫn cưới rồi.”

Tôi táo bạo nói: “Phải là nhẫn kim cương thật lớn đấy nhé!”

Anh gật đầu: “Được, sẽ đính thêm một vòng kim cương nữa cho em.”

Tôi cười khúc khích.

Khi về đến nhà, tôi cắm bó hoa hồng vào bình, lặng lẽ ngắm nghía chúng vài phút.

Phó Chi Dục từ phía sau ôm lấy tôi: “Em đang nghĩ gì vậy?”

“Phó Chi Dục,” tôi đột nhiên muốn thú nhận với anh, “Thực ra trước đây em bắt nạt anh là vì em bị ràng buộc với một hệ thống. Nếu không bắt nạt cậu, em sẽ bị phạt bằng cách bị điện giật.”

Tôi đã muốn thú nhận từ lâu, nhưng sợ anh nghĩ tôi bị thần kinh, nên cứ mãi do dự mà không dám nói.

Phó Chi Dục dường như không ngạc nhiên lắm: “Vậy à? Giờ hệ thống đó còn không?”

Tôi lắc đầu: “Không còn nữa.”

Hệ thống biến mất rất âm thầm. Ban đầu tôi không nhận ra, cho đến một ngày, tôi chợt nhận thấy đã rất lâu rồi không có nhiệm vụ mới nào xuất hiện.

“Vậy thì tiếc quá.”

“Hả?” Tôi ngạc nhiên, “Có gì mà tiếc?”

Phó Chi Dục mỉm cười: “Anh thấy em bắt nạt anh cũng khá dễ thương, giống như một chú mèo con cào cấu vậy.”

Tôi cạn lời, không lẽ anh ta là kiểu người thích bị bắt nạt sao?

“Nếu anh thấy nhớ, em có thể tiếp tục bắt nạt anh.”

“Có thể bắt nạt,” anh bế tôi lên, bước vào phòng ngủ.

“Nhưng mà, phải đổi sang chỗ khác.”

End

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...