Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
19
Sau hôm đó, Kỷ Phàm bắt đầu theo đuổi tôi.
Đúng vậy, là theo đuổi.
Ngày nào cũng hỏi han quan tâm, chăm sóc tỉ mỉ từng chút một.
Rất nhanh sau đó, đồng nghiệp trong công ty cũng nhận ra sự thân mật giữa chúng tôi.
Mấy nữ đồng nghiệp từng tám chuyện về Kỷ Phàm kéo lại gần.
Cười nói: "Tối đó quản lý Kỷ đưa cô về nhà, tôi đã thấy có gì đó rồi, hóa ra là chồng à."
Một người khác cười phụ họa: "Thế bao giờ dẫn tụi này đi gặp con gái hai tuổi của cô vậy?"
Tôi: ……
Chuyện dối trá mình từng nói, giờ có khóc cũng phải nuốt vào bụng.
Tôi chỉ còn biết cười gượng đầy lễ phép.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Tan ca, ngồi trong xe của Kỷ Phàm, tôi thở dài.
"Nếu biết trước bọn họ hiểu nhầm hai ta là vợ chồng, còn có con gái hai tuổi, thì lúc đầu tôi đã không nói linh tinh rồi."
"Chuyện đó dễ mà." Kỷ Phàm nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt hạ thấp, dừng lại ở bụng tôi.
Tôi theo phản xạ đưa tay che bụng: "Nhìn gì mà nhìn?"
Kỷ Phàm quay đầu, nhìn thẳng phía trước.
Đột nhiên hỏi: "Em nói xem… hạt giống liệu có nảy mầm không?"
Trong đầu tôi như có tiếng "đùng" vang lên.
"Không thể nào!"
"Ừm."
Bầu không khí rơi vào trầm mặc kỳ lạ.
Tôi vặn chai nước, cố xua tan sự lúng túng.
Kỷ Phàm lại bất ngờ nghiêng sang: "Có con gái hai tuổi rồi, thì sinh thêm 'đứa thứ hai' đi?"
20
Tôi làm đổ hết nước.
Tôi vội vàng tìm giấy lau, mở ngăn tủ phía trước xe, thấy một chiếc hộp đóng gói tinh xảo.
"Cái gì đây?"
"Đừng…"
Kỷ Phàm còn chưa kịp ngăn, tôi đã mở ra.
Là một chiếc nhẫn.
Tôi: ……
Kỷ Phàm: ……
21
"Hay là… tôi giả vờ chưa thấy gì nhé?" tôi nói.
"Thôi, để anh dừng xe xuống quỳ luôn đây." anh nói.
Cầu hôn giữa đường à?
Chỉ tưởng tượng cảnh đó thôi mà ngón chân tôi lại muốn "đào hố".
"Về nhà rồi nói đi."
Kỷ Phàm không nhúc nhích.
"Sao thế?" tôi hỏi.
"Em vẫn chưa nghĩ kỹ à?"
Tôi im lặng.
Một lúc sau: "Kỷ Phàm, tôi hỏi anh một câu được không?"
"Ừ?"
"Ba năm trước, hôm kỷ niệm ngày yêu nhau, anh nói đang họp, nên tôi đến công ty tìm, thấy anh cười nói với một cô gái rất đẹp, còn tiễn cô ấy lên xe… Cô ấy là ai?"
Kỷ Phàm: ?
Kỷ Phàm: "Ai cơ?"
"Tôi đang hỏi anh đó!"
Anh nhíu mày nghĩ mãi, vẫn không nhớ ra.
"Trông khá cao, xinh, có khí chất, phía trên chân mày hình như có nốt ruồi."
Kỷ Phàm cuối cùng cũng nhớ ra.
Anh nhìn tôi đầy bất lực: "Đó là sếp của anh."
"Lớn hơn anh tám tuổi.
"Đã kết hôn.
"Có con rồi."
Mỗi câu như một quả bom, ném nát trái tim nhỏ bé từng kiêu ngạo của tôi năm ấy.
Tôi chỉ khẽ “ờ” một tiếng.
Kỷ Phàm giờ mới nhận ra: "Nên năm đó em đòi chia tay… là vì chuyện này?!"
"Tất nhiên không phải!" Tôi cứng họng.
Đây chỉ là một phần lý do thôi.
Xe dừng.
Tôi mở cửa định chuồn lẹ.
Kỷ Phàm cầm hộp nhẫn đuổi theo: "Mặc Mặc…"
Tôi xoay người lại: "Có gì thì nói, đừng quỳ!"
Kỷ Phàm: "…Anh có quỳ đâu."
Tôi khựng lại.
Lập tức quay đầu chạy về nhà.
22
Mấy năm qua, kỹ năng theo đuổi con gái của Kỷ Phàm hình như không tiến bộ tí nào.
Vẫn là mấy chiêu cũ kỹ của mấy anh trai thẳng:
Dắt đi chơi, ăn cơm, tặng quà nhỏ.
Không lời ngon tiếng ngọt, không dịu dàng lãng mạn.
Một lần ăn xong, anh đưa tôi về.
Tôi bước vào sảnh tòa nhà, rồi quay lại.
"Kỷ Phàm."
Anh dừng bước: "Ừ?"
"Chia tay tôi xong, anh chưa từng yêu ai khác đúng không?"
Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt anh hơi mờ mờ.
Anh gãi mũi, khẽ "ừ" một tiếng.
Quả nhiên.
Tôi quay đi, nhưng lại bị anh gọi lại.
"Mặc Mặc." Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh, "Lúc mới gặp lại, em nói mới ly hôn, con gái theo em, đầu óc anh trống rỗng, buột miệng nói mấy lời tổn thương… xin lỗi."
Tôi chớp mắt, tưởng mình nghe nhầm.
Kỷ Phàm lại có thể xin lỗi khi tỉnh táo?
"Về sau em nói Dư Gia là chồng cũ, anh cũng tin. Anh add WeChat của cậu ta chỉ để theo dõi cuộc sống của hai người thôi.
"Anh chỉ muốn biết, ba năm không có anh, em sống thế nào.
"Không phải anh chưa từng muốn quay lại, nhưng em gửi ảnh Tiểu Điềm Điềm, còn nói, con bé giống bố…
"Anh tưởng em còn yêu Dư Gia.
"Vì thế anh đến tìm cậu ta, nếu có thể, hy vọng cậu ấy quay lại với em.
"Nhưng cậu ta lại nói, Tiểu Điềm Điềm là con gái anh…"
Những chuyện sau đó, tôi đều đã biết.
Bình luận