Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi quay người chuẩn bị ngủ thì điện thoại sáng lên.
Kỷ Phàm: Mùa dịch, đừng đi xem phim.
Tôi sững người.
Kỷ Phàm: Dạo này toàn chiếu phim dở.
Kỷ Phàm: Đi xem chỉ tổ phí thời gian.
Tôi: Liên quan gì đến anh?
Đầu bên kia ngập ngừng một lúc.
Kỷ Phàm: Nếu khu nhà bị phong tỏa, tôi sẽ là người đầu tiên báo cáo cô.
Tôi: ……
4
Mấy năm nay, Kỷ Phàm dường như chẳng thay đổi gì nhiều.
Trước khi quen nhau, thật ra tôi có hơi sợ anh ấy.
Anh là "hot boy" của khoa Công nghệ Thông tin trường đại học chúng tôi.
Cao ráo, ít nói, mí mắt hơi rủ, môi mím thành một đường thẳng, lúc nào cũng toát ra khí chất nghiêm nghị khiến người khác không dám lại gần.
Tôi dính líu đến anh ấy là do một tin đồn.
Không biết từ đâu lan ra, nói rằng anh ấy thầm yêu tôi.
Vì tin đồn đó, Kỷ Phàm tìm đến tôi.
Đó là một buổi chiều sau cơn mưa, ánh hoàng hôn rực đỏ tràn vào lớp học, Kỷ Phàm gõ nhẹ lên bàn, tôi ngẩng đầu theo phản xạ.
Tôi tưởng anh đến để chất vấn, liền vội vàng giải thích: “Tôi, tôi cũng không biết tin đồn đó từ đâu ra, tôi...”
“Tin đồn là thật.” Kỷ Phàm ngắt lời, “Làm bạn gái tôi đi.”
Tôi sững người khoảng mười giây.
Ngớ ngẩn gật đầu đồng ý.
Yêu đương thì ngọt ngào kiểu Mary Sue bao nhiêu, chia tay thì tệ hại bấy nhiêu.
Sau đó tôi học cao học, anh đi làm, cả hai đều bận rộn.
Thêm việc bố tôi bệnh nặng, tôi phải chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và trường.
Sợ anh lo lắng, tôi không kể gì cả.
Lúc đó anh đang bận một dự án, suốt ngày không liên lạc được.
Áp lực lên đến đỉnh điểm, tôi đề nghị chia tay.
Không trả lời WeChat, không bắt máy.
Kỷ Phàm đến tìm vài lần, tôi đều tránh mặt.
Cuối cùng, anh chỉ gửi một tin nhắn — Hy vọng em cả đời bình an.
Từ đó không liên lạc nữa.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Với một người kiêu ngạo như anh, như vậy đã là cực hạn.
Sau này bố tôi mất, tôi từng có chút hối hận.
Giá như lúc đó thành thật một chút, có lẽ đã không chia tay.
Chỉ có thể nói là: Có duyên mà không có phận.
5
Hôm sau, tôi vẫn từ chối lời mời đi xem phim của “chồng cũ”.
Và rất tò mò hỏi mẹ tôi.
Một người đẹp trai mà đầu óc không ổn như thế sao còn chưa bị ai đó lừa cưới?
“Dư Gia ấy à...”
Mẹ tôi ấp úng: “Hình như cậu ta đặc biệt thích trẻ con, suốt ngày hỏi người ta có chịu sinh con cho cậu ta không, nhưng mẹ nghĩ con chắc chấp nhận được.”
Tôi: ……
Hóa ra trong mắt mẹ, tôi sớm đã không phải người bình thường nữa rồi.
Vì dịch bệnh, công ty nhỏ trước đây tôi làm đã đóng cửa.
Mẹ tôi sức khỏe yếu, sợ sau này không ai chăm sóc tôi nên ép tôi phải đi xem mắt liên tục, cố tìm một người để lấy chồng.
Nhưng yêu đương đâu phải cứ muốn là có.
Ngược lại, người cũ thì muốn gặp là gặp.
Tôi bế Tiểu Điềm Điềm đi dạo, cố tình chọn đường vòng.
Kết quả vẫn đụng phải Kỷ Phàm.
Tôi: ……
Anh ta đứng chắn trước mặt, không nói gì, cũng không rời đi.
Chỉ nhíu mày nhìn chằm chằm Tiểu Điềm Điềm, bất ngờ hỏi: “Cô không đi làm à?”
Tôi khựng lại.
Hiện tại “thiết lập nhân vật” của tôi là bà mẹ đơn thân.
“Thất nghiệp rồi, chuyên tâm chăm con.”
Tôi mỉa mai: “Cho nên đành hi vọng kiếm được người đàn ông thật thà.”
Không ngờ Kỷ Phàm không phản bác lại, chỉ nhíu mày nhìn tôi một lúc.
Rồi quay người bỏ đi.
Buổi tối, một đàn anh đại học rất lâu không liên lạc bỗng nhắn tin cho tôi.
Hỏi tôi có cần việc làm không.
Ngay sau đó, anh ấy gửi đủ thông tin công ty, yêu cầu công việc, mức lương, đãi ngộ…
Không ngờ lại rất hợp với mong muốn của tôi.
Hôm sau tôi nộp đơn ứng tuyển.
Nhanh chóng nhận được thông báo phỏng vấn và đậu luôn.
Mới vào làm vài hôm thì gặp ngay buổi tiệc nhỏ của phòng ban.
Tôi định nhân cơ hội làm quen với đồng nghiệp, liền tham gia.
Địa điểm là một quán ăn gần công ty.
Vừa ngồi xuống đã nghe mấy đồng nghiệp nữ hào hứng bàn tán.
“Bộ phận phát triển kỹ thuật cũng tổ chức ở đây đó.”
“Cái anh quản lý đẹp trai kia có đến không?”
“Có, tôi thấy anh ấy rồi.”
…Đúng là, ở đâu thì trai đẹp cũng luôn là tâm điểm.
Bình luận