Yêu Lại Từ Đầu – Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệc bắt đầu, chủ đề của các cô ấy chuyển từ trai đẹp sang gia đình rồi đến con cái.

 

Tôi không có hứng thú, cũng không muốn tham gia.

 

Chỉ cúi đầu uống rượu.

 

Họ đột nhiên chuyển đề tài sang tôi.

 

“Mặc Mặc, cô kết hôn chưa?”

 

Tôi vừa định nói “Chưa chồng chưa con, vẫn độc thân.”

 

Thì sau lưng bỗng vang lên tiếng động.

 

Tôi quay lại, thấy ngay Kỷ Phàm.

 

…Âm hồn bất tán.

 

“Quản lý Kỷ, anh đến rồi à?”

 

Quản lý?

 

Không phải chứ, quản lý đẹp trai kia chính là Kỷ Phàm sao?

 

Nhưng trước kia anh ấy không làm ở công ty này, đổi việc rồi à?

 

Nhìn ánh mắt lấp lánh của cả bàn, tôi đã có câu trả lời.

 

Vài phút sau, đồng nghiệp nữ lại chuyển sự chú ý về phía tôi.

 

“Lúc nãy cô nói là đã kết hôn à?”

 

Có Kỷ Phàm ở đây, tôi cố tình nói quá lên: “Tôi có một cô con gái hai tuổi, cực kỳ đáng yêu.”

 

“Thật hả?”

 

Đồng nghiệp nữ lại hỏi: “Vậy chồng cô thế nào?”

 

Tôi: ……

 

Tôi biết chị ấy không có ý xấu.

 

Nhưng tôi đang xây dựng hình tượng mẹ đơn thân mà!

 

Không khí chợt lạnh hẳn.

 

Tôi cảm giác Kỷ Phàm đang nhìn tôi.

 

Tôi l.i.ế.m môi, với tay lấy ly rượu: “Anh ấy…”

 

Một bàn tay với các khớp xương rõ ràng giành lấy ly rượu trước tôi.

 

Tôi ngẩng đầu theo phản xạ.

 

Kỷ Phàm cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt trầm lặng.

 

“Đừng uống nữa, có hại cho sức khỏe.”

 

6

 

Không khí lặng đi hai giây.

 

Một chị đồng nghiệp kịp thời lên tiếng: “Đúng đấy Mặc Mặc, đừng uống nhiều quá.”

 

Kỷ Phàm làm như không có chuyện gì, quay sang bắt chuyện với người khác.

 

Thái độ của anh ấy với tôi rõ ràng rất đặc biệt, ai cũng nhìn ra.

 

Nhưng không ai hỏi.

 

Sau khi chào hỏi một vòng, Kỷ Phàm rời khỏi bàn.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Tiếp tục ngồi nghe các chị đồng nghiệp tám chuyện.

 

Tiệc tan, tôi định bắt taxi về.

 

Thì thấy Kỷ Phàm đang đứng đợi trước cửa.

 

“Để tôi đưa cô về.”

 

Cuối cùng một chị đồng nghiệp không nhịn được: “Mặc Mặc, cậu quen quản lý Kỷ à?”

 

Tôi định trả lời, nhưng bị Kỷ Phàm chen lời.

 

“Chúng tôi sống cùng một khu.”

 

Sau đó, trong ánh mắt ngạc nhiên lẫn hiểu ra của mọi người, tôi bị anh kéo đi.

 

Tôi uống không ít, chân đã bắt đầu mềm nhũn.

 

Loạng choạng bước theo sau Kỷ Phàm.

 

Anh ấy lái xe đến, nên không uống giọt nào.

 

Lên xe, Kỷ Phàm ngồi yên không động đậy.

 

“Tại sao không đi?” Tôi hỏi.

 

Đèn đường hắt vào trong xe, chiếu lên gương mặt lạnh lùng đầy góc cạnh của anh.

 

Một lúc sau, anh mới mở miệng.

 

“Tôi tưởng em sống rất tốt.”

 

Tim tôi thót lên.

 

“Tôi sống ổn mà.” Tôi đáp.

 

Kỷ Phàm không nói gì thêm.

 

Tôi cúi đầu cài dây an toàn, nghe thấy một tiếng thở dài bên cạnh.

 

Đầu óc choáng váng vì men rượu.

 

Sống mũi chợt cay cay.

 

“Hà Mặc Mặc.” Kỷ Phàm gọi tên tôi.

 

“Sao vậy?”

 

“Phải biết tự chăm sóc bản thân.”

 

Tôi mím môi.

 

“Tôi sẽ làm được.”

 

Công ty mới gần nhà, dạo này tôi vẫn ở nhà anh trai, định từ từ tìm nhà riêng.

 

Kỷ Phàm đưa tôi về đến cổng, rồi lái xe vào hầm gửi.

 

Về đến nhà, tôi chơi với Tiểu Điềm Điềm một lúc rồi mới vào phòng.

 

Nằm trên giường, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đầu óc rối bời.

 

Câu hỏi lúc nãy của Kỷ Phàm, chắc là vì anh nghĩ tôi sống không tốt.

 

Cũng đúng thôi, một bà mẹ đơn thân đã ly hôn, nhìn kiểu gì cũng chẳng phải hạnh phúc gì.

 

Tôi đột nhiên thấy hối hận, lúc đó không nên nói Tiểu Điềm Điềm là con gái tôi.

 

Vì sao lại nói vậy nhỉ?

 

Tôi vùi mặt vào gối.

 

Có lẽ là vì... không muốn để anh biết rằng, suốt những năm anh rời xa, tôi chưa từng yêu thêm một ai khác.

 

7

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Tôi nhanh chóng thích nghi với công ty mới.

 

Phòng R&D không cùng tầng với chúng tôi, bình thường rất ít khi chạm mặt.

 

Nhưng không phải là không thể.

 

Nhất là khi tôi và Kỷ Phàm còn sống chung một khu.

 

Thỉnh thoảng đụng mặt, tôi hoặc giả vờ không thấy, hoặc chỉ chào xã giao một tiếng.

 

Lạnh nhạt đến tận xương.

 

Cùng lúc đó, “chồng cũ” của tôi – Dư Gia – bắt đầu ra sức thể hiện sự tồn tại.

 

Hẹn tôi đi ăn, đi xem phim các kiểu.

 

Tôi sợ mẹ lại sắp xếp xem mắt tiếp,

 

Nên đều đồng ý.

 

Như vậy không tránh khỏi tình huống đang đi với Dư Gia thì lại đụng phải Kỷ Phàm.

 

Ví dụ như bây giờ.

 

Tôi thật sự rất muốn giả vờ không thấy.

 

Nhưng Dư Gia thì ngốc.

 

Vừa thấy Kỷ Phàm đã cảnh giác, giống như gà trống dựng lông.

 

Tôi: ……

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...