Yêu Lại Từ Đầu – Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cơn gió lạnh thổi qua, tôi rùng mình, bừng tỉnh.

 

Tôi cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu.

 

Bàn tay đang nắm lấy cánh tay tôi dần buông ra.

 

Trên đầu vang lên tiếng cười tự giễu của anh.

 

Tôi không dám ngẩng đầu, chỉ nghe Kỷ Phàm nhẹ giọng nói: “Anh biết rồi.”

 

Tối hôm đó về nhà, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

 

Đầu óc rối tung rối mù, lúc thì hiện lên nụ cười tự giễu của Kỷ Phàm dưới đèn đường, lúc lại là những ký ức xưa cũ khi chúng tôi còn yêu nhau.

 

Bây giờ nghĩ lại, nỗi tủi thân và đau lòng của ngày chia tay dường như không còn quá sâu nặng nữa.

 

Chỉ còn lại một nỗi xót xa khó gọi tên, len lỏi trong một góc tim, âm ỉ dậy sóng, bất an không yên.

 

Đã quá nửa đêm rồi mà tôi vẫn không ngủ được.

 

Tôi ra phòng khách rót một ly nước, ngồi thừ trên sofa.

 

Vừa hay gặp chị dâu thức dậy giữa đêm.

 

Bốn mắt nhìn nhau, tôi có hơi ngượng.

 

“Mặc Mặc, sao vẫn chưa ngủ?”

 

Tôi dụi mũi: “Giờ đi ngủ đây ạ.”

 

“Có tâm sự gì à?”

 

Tôi không đáp.

 

Chị dâu ngồi xuống bên cạnh tôi: “Muốn tâm sự với chị một chút không?”

 

Chuyện về Kỷ Phàm, tôi chưa từng nói với ai.

 

Thậm chí hồi yêu nhau, ba mẹ tôi cũng chỉ biết tôi có bạn trai, còn tên gì, mặt mũi ra sao thì hoàn toàn không rõ.

 

Tôi l.i.ế.m môi, khẽ hỏi: “Chị à, chị có tin trên đời này có chuyện gương vỡ lại lành không?”

 

Chị hơi khựng lại: “Chị tin.”

 

“Tại sao chứ? Rõ ràng hai người đã chia tay rồi, cho dù quay lại, những tổn thương từng có… thật sự xóa hết được sao?”

 

“Nếu còn có thể quay lại, thì chứng tỏ cả hai vẫn còn yêu. Mà trước tình yêu, những tổn thương đó… có đáng là gì đâu?”

 

Tôi sững sờ.

 

Chị ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, đôi mắt lấp lánh: “Cả đời này chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nhưng có thể thật lòng yêu thương, có lẽ chỉ có một. Vậy thì sao không thử một lần dũng cảm? Biết đâu hai người đều tiếc nuối, đều còn yêu nhau.”

 

Tôi lúng túng giải thích: “Không… không phải em…”

 

Chị đứng dậy, mỉm cười vỗ vai tôi: “Muộn rồi, đi ngủ đi.”

 

Lời chị khiến tôi như được khai sáng.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Nằm lại trên giường, chẳng bao lâu sau tôi đã chìm vào giấc ngủ.

 

Tôi mơ một giấc mơ.

 

Là buổi chiều hôm đó, khi Kỷ Phàm tỏ tình với tôi.

 

Bầu trời đỏ rực như bị thiêu cháy.

 

Cậu thiếu niên lạnh lùng ngày thường, khi nói câu “Làm bạn gái anh nhé” thì cả người cứng đờ, vẻ mặt lúng túng vô cùng.

 

Tôi nhìn anh, khoảng mười giây sau mới gật đầu đồng ý.

 

Cậu ta lập tức né mắt đi, lông mi khẽ run.

 

Chóp tai đỏ ửng.

 

12

 

Vì những lời chị dâu nói, tôi bắt đầu nghiêm túc tự hỏi.

 

Tôi… còn yêu Kỷ Phàm không?

 

Nhưng chữ “yêu” quá nặng nề, tôi không biết phải trả lời thế nào.

 

Nghĩ mãi cũng không ra.

 

Trong thời gian này, tôi cố tránh mặt Kỷ Phàm.

 

Sợ anh nhìn ra những cảm xúc hỗn loạn trong lòng tôi.

 

Thế nhưng tôi còn chưa nghĩ thông suốt, thì mẹ tôi đã gọi điện tới.

 

Vừa bắt máy là tiếng hét như sấm: “Hà Mặc Mặc, con định chọc mẹ tức c.h.ế.t hả! Con nói cho mẹ biết, con gái hai tuổi từ đâu ra? Bố nó là ai?!”

 

Tôi c.h.ế.t lặng.

 

Chuyện đó tôi chỉ nói với Kỷ Phàm thôi mà?

 

Khoan, còn Dư Gia nữa!

 

Tôi nuốt nước bọt, run run hỏi: “Là Dư Gia nói với mẹ à?”

 

“Nếu không phải nó nói, thì con định giấu mẹ đến bao giờ? Hai tám tuổi rồi mà còn không để mẹ yên lòng! Về nhà ngay cho mẹ, mẹ đánh gãy chân con bây giờ!”

 

…Quả nhiên là cái tên ngốc đó lỡ miệng.

 

Tôi lại nuốt nước bọt: “Mẹ ơi, con không có con đâu, là con dùng ảnh Tiểu Điềm Điềm để lừa anh ấy thôi.”

 

Mẹ tôi ngẩn ra.

 

“Lừa người ta làm gì?”

 

“Con chỉ không muốn đi xem mắt nữa…”

 

Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần để bị mắng một trận, thì bên kia điện thoại bỗng vang lên tiếng “bình bình bàng bàng” chói tai.

 

Sau đó là một sự im lặng đáng sợ.

 

“Mẹ? Mẹ ơi mẹ làm sao thế?!”

 

Không có ai trả lời.

 

Cuộc gọi bị ngắt.

 

13

 

Khi tôi chạy đến bệnh viện, mẹ tôi đã bó bột xong.

 

Nằm trên giường, sắc mặt u ám.

 

Thấy bà không nguy hiểm đến tính mạng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Tôi lại gần: “Mẹ ơi…”

 

“Đừng gọi! Tôi không có đứa con gái như cô!”

 

Tôi: ……

 

Trao đổi với bác sĩ điều trị xong, tôi mới biết lúc đang gọi cho tôi thì mẹ đang đi xuống cầu thang, không cẩn thận bước hụt, ngã lăn xuống dưới.

 

May là không đập đầu.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...