Ngày nói lời chia tay với bạn trai, trông anh ấy như sắp sụp đổ.
“Cho anh ôm em thêm một lần nữa được không?” – Lục Hồi khẽ khàng cầu xin.
Tôi không nỡ từ chối, gật đầu đồng ý.
Cho đến khi vòng tay anh ấy bao trùm lấy tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy phía sau lưng anh…
Là người chồng lâu ngày không gặp của tôi, đang đứng yên lặng ở đó.
1.
Trần Liêm đứng ở bậc cầu thang, không nói một lời.
Chỉ là Lục Hồi vẫn chưa nhận ra có người đang nhìn mình từ phía sau.
Anh lại nhẹ giọng hỏi:
“Thật sự không thể suy nghĩ lại lần nữa sao?”
Tôi nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay anh.
Không để tâm đến câu hỏi ấy, chỉ mỉm cười đưa túi quà cho anh.
“Yên tâm, bữa ăn tối hứa với anh ngày kia, tôi không quên đâu.”
Tôi nhìn về phía Lục Hồi.
Nhưng ánh mắt lại xuyên qua anh, rơi thẳng lên người Trần Liêm phía sau.
Trần Liêm cúi mắt nhìn tôi, đôi mày lạnh lùng như một pho tượng Phật ngọc.
Đợi đến khi Lục Hồi thất thần rời đi.
Trần Liêm mới chậm rãi bước về phía tôi.
Giọng điệu mang theo chút giễu cợt:
“Giang Âm Ninh, hình như em quên mất mình đã kết hôn rồi đấy.”
2.
Đúng vậy, tôi đã kết hôn.
Vào một tháng trước.
Với Trần Liêm.
Cuộc hôn nhân do cha mẹ sắp đặt này, Trần Liêm vốn chẳng để tâm.
Ngay từ đầu, anh đã đưa ra ba điều kiện:
“Giấy chứng nhận kết hôn với tôi chẳng khác gì một tờ giấy lộn.”
“Càng ít người biết về mối quan hệ giữa hai ta, càng tốt.”
“Cho nên chuyện riêng của tôi, em cũng đừng quản.”
Tính khí đại thiếu gia nhà họ Trần vốn cổ quái, tôi sớm đã nghe danh.
Tôi chỉ mỉm cười gật đầu, ngoan ngoãn chấp nhận.
Mặc dù tôi và Trần Liêm quen biết hơn mười năm, nhưng cũng không thể gọi là thanh mai trúc mã.
Chỉ là mỗi năm gặp nhau đôi lần trong những buổi tiệc xã giao, gật đầu chào qua loa.
Nghe nói, anh thích kiểu con gái ngây thơ, trong sáng.
Tự nhiên chẳng liên quan gì đến vẻ ngoài và tính cách của tôi.
Tôi còn hỏi thêm: “Vậy anh cũng không cần quản tôi đúng không?”
Trần Liêm khẽ cười khinh miệt, như thể vừa nghe được một câu chuyện buồn cười.
Anh nhướng mày phản vấn:
“Tôi quản em để làm gì?”
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
3.
Sau khi kết hôn, tôi chuyển đến sống ở nhà họ Trần.
Trần Liêm rõ ràng không quen với việc trong nhà bỗng nhiên có thêm một người như tôi.
“Giang Âm Ninh, em có thể đừng vứt lung tung kịch bản của mình được không!”
Trần Liêm cau có bước ra từ trong phòng.
Nhưng khi thấy hai người đang đứng cạnh tôi, cơn giận của anh lại bị nuốt ngược vào trong.
Cha mẹ nhà họ Trần thương tôi vô cùng, sợ tôi chịu chút ấm ức nào.
Tôi vội vàng giải thích:
“Em không vứt bừa đâu, em chỉ để trên bàn làm việc thôi mà.”
Trần Liêm lạnh lùng chỉnh lại lời tôi nói:
“Đó là bàn làm việc của tôi.”
Bình luận